LỤC BÁT NGÀN NĂM (4)

 


 ĐỪNG VỀ


Mặt trời như một dấu son
Mang vào đêm cả Sài Gòn mộng mơ
Trăng non khuất tự bao giờ
Để ngàn sao dệt bài thơ giữa trời! 

Có gì thương thế người ơi
Mưa sa nón ướt nụ cười long lanh
Đừng về! Đêm đã sang canh
Trời khuya e lại tròng trành đò khuya..  


GỬI HUẾ


Gửi người em gái Kim Luông

Một lời thương một lời thương ban đầu

Sao xanh xanh thẳm một màu
Sao êm ả tựa như câu hẹn hò
Hương Giang ơi tự ngàn xưa
Cây đa bến nước con đò còn đây
Vầng trăng khi khuyết khi đầy
Có soi tỏ trái tim này ngẩn ngơ ?

"Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ sợ phá Tam Giang.."

Câu ca xưa ngỡ nhẹ nhàng
Mà sao bỗng thấy phũ phàng thờ ơ

Giá đừng như tỉnh như mơ
Giá đời đứt hẳn đường tơ cho rồi
Giá không có một nụ cười
Để cho đau đáu suốt đời vì nhau


Bao lần cứ hẹn lần sau
Bấy lần lỗi hẹn phải đâu vô tình
Huế thì cứ mãi mãi xanh
Chỉ riêng có một mình anh bạc đầu!


Chợt nhìn về bến Văn Lâu
Một ngôi sao hiện giữa bầu trời khuya...



NGẨN NGƠ


Thế rồi lại phải xa nhau

Để cơn gió lạc vườn cau thẫn thờ
Thề rồi lại phải ngẩn ngơ
Để bâng khuâng một vần thơ giữa trời

Đừng buồn nhé trái tim ơi
Dẫu con sóng bạc trùng khơi rất buồn
Thưong mùa hè nhuốm cô đơn
Muốn thiêu đốt cả hoàng hôn cuối trời


Lặng yên nhé lặng yên ơi
Ngẩn ngơ thương ngẩn ngơ cười ngẩn ngơ...



TRỜI ĐÀY


Đã thề  chỉ nói lời hay

Lại vui nói tuột lời say với người
Đã thề trọn kiếp rong chơi
Lại vô tình vướng sự  đời giăng câu 

Tưởng vui thơ túi rượu bầu
Lại thương sương muối trên đầu người dưng
Tưởng vi vu giữa muôn trùng
Lại vô duyên lạc vào vùng hoang sơ 

Đã thề giũ hết mộng mơ
Vẫn không thoát phận ngu ngơ trời đày!