DÂNG NGƯỜI HÀ NỘI NGÀN NĂM

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Một ngàn năm Thủ đô ơi
Lấy chi làm quà dâng tặng
Một ngàn thu lá vàng rơi
Mặt gương Tây Hồ gợn sóng


Biết bao trái tim sâu nặng
Tháng năm mong trả ơn đời
Biết bao nỗi niềm sâu lắng
Hòa vào trời đất biển khơi


Xin chào Hà Nội của tôi
Hãy xem rồng thiêng phun lửa
Thăng Long *ơi!
Đông Đô* ơi!
Lửa thiêng tuôn trào rực rỡ


Nơi đây đất trời rộng mở
Thẳm sâu hun hút địa tầng
Chúng con kết đài hoa lửa
Dâng Người- Hà Nội Ngàn Năm!


* Thăng Long Đông Đô là tên 2 mỏ dầu mới phát hiện.

More...

TƯỞNG RẰNG THƠ BỎ TA ĐI

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


                                                          Tặng Nguyễn Duy
Tưởng rằng thơ bỏ ta đi
Mà sao vẫn ướt hàng mi thế này?

Tưởng rằng tỉnh tỉnh say say
Thương ai gánh nước tưới cây ngô đồng

Tưởng rằng lạc giữa thinh không
Là xa cách mãi bụi hồng trần ai

Tưởng rằng chặn lối Thiên thai
Túi thơ bầu rượu nhạt phai lời thề

Tưởng do cuộc sống bộn bề
Mà em sẽ bỏ ta về hôm nay… 

Hóa ra trong thế gian này
Có anh là để một ngày có em !
  

More...

CHÙA TRẤN QUỐC

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Lao xao bồ đề gọi gió
Bốn bề cô tịch khói hương
Mõ sớm lan cùng sóng vỗ
Chuông khuya man mác hoa vườn

Lặng lẽ tan hòa bóng nước
Thâm nghiêm tọa giữa Tây Hồ
Hoàng hôn nhuộm vàng Trấn Quốc
Màu thiền thoáng gợi ngàn xưa...

More...

YÊN TỬ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


MatTroiMocYenTu3.jpg image by nguyenducdung259
X
in đừng níu chân ta trước lúc bước lên chùa
Ơi dòng Suối Giải oan hồn bao cung tần mỹ nữ
Hãy để ta men lối tùng xưa
Ngược thời gian lên đỉnh trời Yên Tử

Xin cho được thắp nén hương thơm kính dâng Người
Vị vua sáng với muôn dân bao lần làm quân Nguyên bạt vía
Người đã rũ bụi trần đau đáu một niềm cứu dân độ thế
Trúc Lâm thăm thẳm cõi Thiền

Xin cho được cúi đầu dưới mái Hoa Yên
Nghe gốc đại già trên bảy trăm năm thì thầm tâm sự
Nghe Thác Bạc Thác Vàng tan hòa vào trong gió
Nghe tiếng tổ tiên xưa nơi sâu thẳm vọng về

Xin cho được làm cánh cò bay lượn giữa trời quê
Dỡn sóng Bạch Đằng Giang thả hồn cùng Vạn Kiếp
Trên đỉnh trời cao lung linh đất Việt
Bỗng thấy quê hương xanh thắm tới vô cùng...

                             (Bài đăng trong Tạp chí VNQĐ tháng 5/2002)

More...

TƯỞNG NHƯ LÀ CHUYỆN VÔ TÌNH

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Vô tình
lạc mất bóng em
Bông sen thắm
giữa ngàn sen Tây Hồ

Buông chèo
thả một câu thơ
Em ơi
Phút chốc
Giấc mơ
Cuộc đời...

Giọt sương mai
đọng cuối trời
Bỗng nghiêng 
theo gió 
lạc nơi tim mình

Tưởng như là chuyện vô tình
Mà vương vấn mãi dáng hình Thăng Long

27.02.2008
VN218(HCM-HN)

More...

NẾU CÓ THOÁNG BUỒN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Tôi chợt giật mình khi mùa xuân ập đến
Đáng lẽ phải vui sao tim lại thoáng buồn
Nửa thế kỷ cứ tưởng dài là thế
Có ai ngờ như gió thoảng chiều hôm


Tôi đã sống như tôi từng vẫn sống
Tôi đã chu du muôn nẻo địa cầu
Chợt chạnh nhớ mùa lá vàng Bắc Mỹ
Chợt chập chờn theo vũ điệu Nam Âu


Khi đứng giữa lưng trời Phú Sĩ
Nghe leng keng đâu tiếng chuông đồng
Bỗng hiện lại thuở ban đầu xa xứ
Tiếng còi tàu tan giữa chốn mênh mông


Thời xanh biếc niềm tin ánh mắt
Cả mùa xuân và mái tóc trên đầu
Thời mơ ước rời non lấp biển
Trái tim hòng thôi thúc mãi nơi đâu


Rồi cứ thế trải dần theo năm tháng
Tôi dâng hiến cho đời chút dịu ngọt phù sa
Chút thắm đỏ trong hồn tôi bỡ ngỡ
Chút mênh mang xanh trời đất quê nhà


Rồi cứ thế tình yêu ập đến
Chẳng hiểu vì sao tôi chống đỡ vụng về
Hạnh phúc long lanh như giọt sương buổi sớm
Vương cánh hoa hồng cả một mối tình si


Rồi cứ thế một lần soi mắt biếc
Tôi chợt nhận ra sợi tóc bạc trên đầu
Ngoảnh lại sau lưng tự hào nuối tiếc
Và bỗng thấy cuộc đời có nghĩa lý gì đâu


Chào cuộc sống đẹp tươi vĩnh viễn
Đừng trách con tim sao cứ mãi bồi hồi
Cứ tiếc nuối bởi yêu Người lắm lắm
Và nếu có thoáng buồn cũng bởi tại Người thôi...

More...

VÒNG NGUYỆT QUẾ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG



Đ
ịnh chụp tấm hình trước Bảo tàng Khảo cổ
Chợt một thiếu nữ Athens ra hiệu đứng chờ
Nàng bẻ nhánh Ô liu tươi non ánh bạc
Nhẹ nhàng quấn lên đầu cho một khách thơ 

Vòng Nguyệt Quế giữa  đất trời Hy lạp
Làm xốn xang suốt cuộc hành trình
Em có biết nó làm anh rất nhớ
Về một phương trời lấp lánh ánh bình minh
?

More...

CHỢ XUÂN (Nguyên Tiêu)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Chiều xuân qua phố chợ
Tết vẫn chuếnh choáng đầy
Lý Ngư xòe đuôi quẫy
Vọng Nguyệt dưới hàng cây

Có cả Đào cả Quất
Có ông Sẩm ông Đồ
Nguyên Tiêu vừa chợt đến
Bóng trẻ già lô nhô


Văn chương đầy góc chợ
Trúc trắc mấy cuộc chơi
Có đàn em chú Cuội
Có cô Kếu tân thời


Ai cũng thành nhạc sỹ
Ai cũng hóa nhà thơ
Thơ không cần vần điệu
Nhạc không kén ca từ


Đi Chợ Trời gặp bạn
Vui tợp chén rượu cay
Uống bao nhiêu vẫn tỉnh
Uống bao nhiêu chẳng say


Cụng ly cùng kẻ sỹ
Nước mắt bỗng dâng đầy...

More...

LỜI BIỂN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 Xin đừng trách nhé dòng sông
Nếu hay con nước ngược dòng vì đâu
Nhớ chăng tự thuở ban đầu
Lời sông còn ấm thương câu hẹn hò
 

Dòng sông còn có đôi bờ
Buồn vui với những chuyến đò ngược xuôi
Biển không bên lở bên bồi
Ngàn năm vẫn nguyện một lời cùng nhau
 

Màu hoa nhuộm tím chân cầu
Lục bình ơi nắng vương sau cánh bèo
Ngẩn ngơ thương mái tranh nghèo
Lênh đênh đâu tiếc sóng triều dạt trôi
 

Trái tim đã trót yêu rồi
Mới xui con nước thay lời trước sau
Nếu là biển chẳng thẳm sâu
Làm sao khiến sóng bạc đầu sông ơi...
   

More...

ĐÊM HÀN QUỐC

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

                                                           
Đêm đông. Hán Giang lạnh lẽo
Bước chân lững thững vô tình
Lạc giữa mơ hồ tửu quán
Nụ cười xinh nụ cười xinh!
 

Tiếng chào du dương thánh thót
Bồng bềnh như thực như mơ
Rượu soju tràn môi tím
Giá băng tan tự bao giờ
 

Nhìn những món ăn Hàn Quốc
Muốn ào ạt muốn nhâm nhi
Niêu cơm lừng thơm bốc khói
Đậm đà hương vị kim chi
 

Rượu vơi lại đầy lại cạn
Lại nâng ly úp lên đầu
Tiếng cười làm đêm toả sáng
Thẹn thùng giây phút nhìn nhau
 

Mai lại xa rồi Hàn Quốc
Anh về quê mẹ Việt nam
Muốn đón em mà chẳng được
Kim chi cơm cháy...ai làm?
 

More...