MÁ LÚM ĐỒNG TIỀN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Chợt vương má lúm đồng tiền
Những vần thơ của hoa niên một thời

...Ngày xưa thuở ấy xa rồi
Tóc mây buông ngập vai người tròn căng
Ngày xưa ai bảo em rằng
Cây đa chú Cuội vầng trăng hững hờ
Ngượng ngùng từ biệt tuổi thơ
Đã thành người lớn bao giờ đâu em
Vẫn vương vấn tiếng dế mèn
Trái tim xưa vẫn chưa quen bồi hồi
Biết chi non biển xa vời
Xốn xang nghe tiếng em cười trong veo
Trách anh vụng dại quá nhiều
Giá chi nói được lời yêu một lần...
 

Trời mưa nước chảy qua sân
Em lấy chồng gần hay lấy chồng xa
Đừng nhìn chú cuội cây đa
Để cho má lúm nhạt nhoà vầng trăng!   

More...

GIAO THỪA

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Giao thừa bâng khuâng dạo quanh Hồ tây
Cái giá lạnh cuối đông dồn qua kẽ lá
Dòng người trôi hối hả
Xuôi ngược đường Thanh Niên

Giao thừa. Là khúc dương cầm lay động con tim
Là tiếng thơ buông giữa đôi bờ yên ả
Là nỗi đau ngọt ngào của đất trời trở dạ
Là giá rét hôm nay mang nhựa chuyển lên cành

Chào phút giao thừa của em của anh
Của hàng triệu con tim người dân nước Việt
Chào dải đất mến yêu trường tồn bất diệt
Phút xuân sang pháo sáng rực bầu trời!

Giao thừa
Xuân Mậu Tý

More...

BÔNG HỒNG MÂY TRẮNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Những đám mây lang thang của tôi
Bỗng tụ lại phía xa thành một bông hồng trắng
Bầu trời lung linh nắng
Những hạt sương đọng cánh hồng lấp lánh pha lê

Ôi bông hồng hư ảo nhường kia
Có thấy mai vàng và đào hoa đang nở
Có biết mùa xuân đang thì thầm trước cửa
Và trái tim yêu vẫn thao thức đi về?

02.02.2008
VN 218 (HCMC-HN)

More...

TỔ QUỐC

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Nơi sâu thẳm của cõi lòng ưu ái

Có một bài thơ viết tự lúc chào đời

Nơi thơm ngát của hoa vườn kết trái

Có một cánh ong vàng chao giữa nắng xuân tươi

 

Nơi xa tít của đất trời rộng mở

Có tiếng mẹ ru tha thiết êm đềm

Nơi ánh trăng khuya lung linh ngoài cửa sổ

Có tiếng gió rì rầm thao thức canh đêm

 

Nơi yêu nhất đời ta Tổ quốc

Có một màu xanh bát ngát đợi chờ

Nơi thao thức những đêm trường xa nước

Có một tiếng hò vang vọng tự ngàn xưa

 

Ta bỗng hiểu thế nào là Tổ quốc

Một bóng dừa xanh che mát đường thôn

Một tiếng sáo vi vu con đò bến nước

Một tiếng thơ ngân xao xuyến tâm hồn

 

Ta bỗng hiểu thế nào là Tổ quốc

Một khoảng đất trời trong đôi mắt bồ câu

Một chút nắng ban mai dịu dàng thân thuộc

Ta quý ta yêu tự thuở ban đầu

 

Nơi sâu thẳm của cõi lòng ưu ái

Có một bài thơ viết tặng triệu tâm hồn

Từ chốn xa xôi bên bờ Hắc Hải

                   Có một tấm lòng tha thiết gửi Trường Sơn 

More...

CÓ MỘT CON NGƯỜI

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Một con người ngồi đó lặng yên
Ai có hay chăng đã một thời dâu bể
Đã một thời yêu yêu hết mình đến thế
Đã một thời say say vời vợi bến bờ...
 

Một con người rất tỉnh rất mơ
Lúc ào ạt suối khe lúc thảnh thơi đỉnh núi
Lúc dữ dội cuồng phong lúc dịu dàng bối rối
Lúc thả hồn về mãi chốn mênh mông
 

Nếu chỉ biết một lần em có nhớ hay chăng
Nếu sẽ có kiếp sau liệu muốn ngày gặp lại
Nếu cứ để biển trời giông bão mãi
Liệu có trách con thuyền lỡ hẹn chuyến ra khơi?
 

Cứ thế lần theo năm tháng tuyệt vời
Hành lý mang theo cả chân trời khát vọng
Cả xao xuyến môi em dịu dàng cháy bỏng
Nụ hôn đầu tự thuở mới tinh khôi    
 

Có một tình yêu có một con người
Hừng hực lửa suốt chặng đường thiên lý
Bàng hoàng đứng trước thềm thế kỷ
Áo nhuộm biếc xanh trời pha sắc nắng hoàng hôn...
                                

More...

VIẾT TỰ TRÊN CAO

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Bay từ Đông sang Tây
Đêm rất dài và ngày rất ngắn
Cho anh trọn giấc mơ dài đằm thắm
Sao chẳng để em kịp chúc anh một ngày mới yên lành
Chỉ có sao trời là tíu tít vây quanh
Bay ở núi cao sao cũng sà xuống núi
Em có phải ngôi sao xanh giữa màn đêm vời vợi
Mà lấp lánh thâu đêm như ánh mắt em cười?
 

Bay từ Tây sang Đông
Thoáng đã xế chiều rồi đêm đến mênh mông
Chẳng cho anh được nhìn lâu hơn mây trời và thế giới
Từ những bước đầu tiên mẹ dắt anh đi tới lúc xa quê khi anh mười bảy tuổi
Trái đất có tinh khôi cho tới tận bây giờ?
 

II.
Anh chẳng nghĩ mình là một nhà thơ
Sao cứ mãi xốn xang khi nhìn về Trái đất
Dưới ấy là bình yên bốn mùa hương mật
Hay chiến tranh đói rét điêu tàn?
Là đền đài cung điện kỳ quan
Hay sự hủy diệt bởi thời gian cường quyền sắc tộc?
Một Acropolis được trùng tu cùng một Kim Tự Tháp
Hay bao vũ khí hạt nhân và khí thải tràn lan phá hủy môi trường?
 

Anh nghĩ về mảnh đất yêu thương
Ở phía trời xa mắt em nhìn tha thiết
Dù gió mây dù ngàn trùng cách biệt
Chốn sâu thẳm tình em hơi ấm vẫn ngọt ngào
 
Đêm rất dài
Ngày mới ngắn làm sao
Anh biết dưới chân anh là Nóc-nhà-Thế-giới
Anh biết trước mặt anh sắp bắt đầu ngày mới
Ánh bình minh sẽ lấp lánh vẫy chào
Em đón anh về từ phía trời sao…
 

11/2007
Trên đường đến và từ Paris trở về 

More...

ATHENS- HI LẠP

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


alt

T
ôi đến Athens một chiều đầy nắng
Biển biếc xanh
Phố phường màu trắng
Hình như mùa đông đến muộn với nơi này

Cam chin vàng theo cánh lá vàng bay
Thành phố quanh quanh với những con đường nhỏ
Những di tích pháo đài tháp cổ
Người thiếu nữ dịu dàng thấp thoáng bóng Ô liu
Lộng lẫy đẹp tươi quá khứ vương triều

Nào hãy leo lên hoàng thành Acropolis
Cung điện nguy nga hùng vĩ một thời
Nhìn xuống Đồi Thi Ca nhớ về xưa cũ
Sang sảng tiếng người ánh lửa bóng trăng soi

Đền Thần Zeus Apollo...nay chỉ còn phế tích
Những trụ đá uy nghi sừng sững giữa trời
Quá khứ ra đi không bao giờ trở lại
Như một nỗi buồn nhân thế khôn nguôi

Đất nước của 8500 năm lịch sử
Chiếc nôi của văn minh nhân lọai huy hoàng
Một đồi Themophie ghi chiến công 300 dũng sỹ Sparta chống kẻ thù trăm vạn
Một đỉnh Olimpia nơi quần tụ các vị thần ngọn lửa vẫn tỏa lan…

More...

TAM GIÁC VÀNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


M
àu xanh cứ dâng đầy
Ngã ba sông tĩnh lặng
Núi mờ nhẹ gió mây
Bóng chiều lung linh nắng
 

Bãi bồi xưa cát trắng
Anh túc ngợp lưng trời
Vòng cổ cao cao mãi
Nụ cười nặng trĩu rơi
 

Giờ mây thôi vần vũ
Bãi giữa khuất xa rồi
Một thoáng nhìn sơn nữ
Như nắng cứ đầy vơi
 

Bên này là đất Thái
Bên kia đã Miến Lào
Thung lũng đầy hoa trái
Hạnh phúc tựa chiêm bao...
       

More...

NHỮNG ĐỨA CON

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Những đứa con

Sinh ra không lụa là gấm vóc

Ngơ ngác nhìn cuộc đời cực nhọc

Với đôi mắt trẻ thơ trong ngần

 

Những đứa con của trái tim tôi xao xuyến đã bao lần

Như hạt giống được ươm trong vườn đất lạ

Cứ lớn hồn nhiên giữa trời xanh yên ả

Cứ tự khẳng định mình giữa chốn phù du

 

Dẫu cuộc đời rất mực vô tư

Tôi vẫn muốn các con tôi mỗi đứa ngời một vẻ

Dẫu dịu ngọt yên bình là thế

Song đâu quản đất trời vần vũ bão giông

 

Biết ngọc được mài sẽ mãi sáng trong

Biết mỗi hạt kim cương sẽ tự mình toả sáng

Ước mong những đứa con tôi sẽ mang trong mình hào quang xán lạn

Bởi với chúng tôi yêu hơn cả chính cuộc đời !

More...

CHỢT HIỂU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Sẽ lấp lánh muôn đời hào quang trí tuệ
Sẽ tan biến những hư vinh huyễn hoặc một thời
Với vũ trụ với non sông thăng trầm dâu bể
Mãi trân trọng giữ gìn dẫu một giọt sương rơi
 

Đứng trước biển bỗng hiểu mùi mặn chát
Của gió mây của trái đất bầu trời
Đứng trước vườn xuân nghe bông hồng khẽ hát
Mới thấy ánh nắng vàng day dứt đến chơi vơi…

More...