NỖI NHỚ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Có nỗi nhớ nào giống hệt như nhau
Khi trái tim ta đêm ngày thao thức
Những lúc ở biển khơi bồn chồn rạo rực
Mới thấy đất liền thêm yêu quý thiết tha 

Mỗi sớm em nhìn về phía biển xa
Hướng mặt trời lên có người thương ở đó
Những lúc chiều buông trên hòn đảo nhỏ
Anh đứng lặng nhìn về phía hoàng hôn 

Trời tím một màu như  tà áo của em
Tha thiết đôi chim gọi nhau tìm tổ ấm
Đêm xuống hững hờ phai dần sắc nắng
Gió xạc xào lay động hàng cây 

Bóng tối bao trùm muôn vật nơi đây
Trong phút chốc biển trời hoà làm một
Con cá nhỏ giật mình thảng thốt
Khẽ chao mình khua nhẹ sóng đại dương 

Nỗi nhớ dâng trào dịu ngọt yêu thương
Như nước triều dâng êm đềm bãi cát
Đảo nhỏ thanh bình say trong tiếng nhạc
Biển thở dạt dào mang nỗi nhớ mênh mông 

Thao thức đêm trường nghe sóng vỗ Bạch Long
Day dứt băn khoăn vì một lần lỡ hẹn
Con tàu nối đất liền và biển
Như kẻ vô tình vẫn chưa chịu nhổ neo...

 

More...

BẰNG LĂNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Đ
ứng giữa trời đông
Buồn
Trơ trụi lá
Bỗng một sớm mai nhựa lên cành hối hả
Hé mắt chồi non
Xuân đã đến rồi
Sương lệ dâng tràn lấp lánh nắng vàng tươi


Sức sống lại bùng lên sau điêu tàn quá khứ
Lại đầy ắp tươi xanh một thời thiếu nữ
Sao cứ vời vợi thế hoa ơi
Một màu tím hút hồn nắng hạ
Chiều rơi!

More...

LỜI BIỂN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

"...Hò ơ..dòng sông chảy xiết lái thuyền về đâu?
Trên sông Vàm Cỏ Đông nước chảy ngược dòng..."


X
in đừng trách nhé dòng sông
Nếu hay con nước ngược dòng vì đâu
Nhớ chăng tự thủa ban đầu
Lời sông còn ấm thương câu hẹn hò


Dòng sông còn có đôi bờ
Buồn vui với những chuyến đò ngược xuôi
Biển không bên lở bên bồi
Ngàn năm vẫn nguyện một lời cùng nhau


Màu hoa nhuộm tím chân cầu
Lục bình ơi nắng vương sau cánh bèo
Ngẩn ngơ thương mái tranh nghèo
Lênh đênh đâu tiếc sóng triều dạt trôi


Trái tim đã trót yêu rồi
Mới xui con nước thay lời trước sau
Nếu là biển chẳng thẳm sâu
Làm sao khiến sóng bạc đầu sông ơi...

More...

MÁ LÚM ĐỒNG TIỀN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Chợt vương má lúm đồng tiền
Những vần thơ cuả hoa niên một thời

Ngày xưa thuở ấy xa rồi
Tóc mây buông ngập vai người tròn căng
Ngày xưa ai bảo em rằng
Cây Đa chú Cuội vầng Trăng hững hờ
Ngượng ngùng từ biệt tuổi thơ
Đã thành người lớn bao giờ đâu em
Vẫn vương vấn tiếng dế mèn
Trái tim xưa vẫn chưa quen bồi hồi
Biết chi non biển xa vời
Xốn xang nghe tiếng em cười trong veo
Trách anh vụng dại quá nhiều
Giá chi dám ngỏ lời yêu một lần...

Trời mưa nước chảy qua sân
Em lấy chồng gần hay lấy chồng xa
Đừng nhìn chú Cuội cây Đa
Để cho má lúm nhạt nhòa vầng Trăng!

More...

GỬI HUẾ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

                       GỬI EM GÁI HUẾ

                        Nhạc Trung Kim
                      Ca sỹ Thanh Phong

***

 

   Photo-NguyenThanhDung17.jpg image by Dunguyentk_photos                          


 

       NGUYÊN TÁCGỬI HUẾ

                    "Kim Luông có gái mĩ miều
              Trẫm thương trẫm nhớ trẫm liều trẫm qua"
                                               (Lời vua Thành Thái)

G
ửi người em gái Kim Luông
Một lời thương một lời thương ban đầu

Sao xanh xanh thẳm một màu
Sao êm ả tựa như câu hẹn hò
Hương Giang ơi tự ngàn xưa
Cây đa bến nước con đò còn đây
Vầng trăng khi khuyết khi đầy
Có soi tỏ trái tim này ngẩn ngơ ?

"Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ sợ phá Tam Giang.."

Câu ca xưa ngỡ nhẹ nhàng
Mà sao bỗng thấy phũ phàng thờ ơ

Giá đừng như tỉnh như mơ
Giá đời đứt hẳn đường tơ cho rồi
Giá không có một nụ cười
Để cho đau đáu suốt đời vì nhau


Bao lần cứ hẹn lần sau
Bấy lần lỗi hẹn phải đâu vô tình
Huế thì cứ mãi mãi xanh
Chỉ riêng có một mình anh bạc đầu!


Chợt nhìn về bến Văn Lâu
Một ngôi sao hiện giữa bầu trời khuya...

More...

ANH BIẾT

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Dẫu trời thu có nổi sóng giận hờn
Đáy nước Tây Hồ vẫn trong veo không đổi


Dẫu cả khi anh là người có lỗi
Em vẫn ắp đầy bao dung


Dẫu lang thang cho tới tận cùng
Chưa hiểu hết thẳm sâu trong lòng nước cả


Ngày xưa
Sẽ hoàn hoàn xa lạ
Nếu mình chẳng được quen nhau...

More...

THƯƠNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


C
hẳng lẽ rồi cát bụi rêu phong
Cứ hờ hững vô tình biến lâu đài thành tháp cổ
Cứ để cảnh điêu tàn làm thêm đau xứ sở
Cứ để kẻ lữ hành mãi mãi mỏi mòn chân?


Bỗng thấy thưong người bỗng thấy thương thân
Thương bóng hoàng hôn nhạt phai dần sắc nắng
Thương cả chút má hồng còn dai dẳng
Chẳng nỡ ra đi trước sóng sánh cuối cùng..

More...