TRĂNG NON

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


      C
ó phải ngọn gió khuya
       Đang ngọt ngào khe khẽ
       Ru nhành mai đẫm lệ
       Thổn thức trọn mùa đông
 

       Thơm thảo tự tấm lòng
       Diễm kiều như ngà ngọc
       Sương lấp lánh chồi non
       Mùa xuân ơi đừng khóc 
 

       Hãy nhìn vầng trăng mọc
       Đêm tối đã qua rồi
       Trăng đã tròn đã khuyết
       Trăng lại tròn em ơi
 

       Nghe vẳng tiếng ru hời
       Đưa em về với mẹ
       Nghe bồng bềnh khe khẽ
       Khúc dào dạt của trăng

       Nghe thảng thốt trong lòng
       Tan nỗi niềm năm tháng 
       Trăng vẫn vời vợi sáng
       Non nớt tựa mùa xuân...

More...

LÀNG XƯA (Gửi Quê hương nhân ngày Lễ Hội)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Hôm nay ( Mùng Mười tháng Ba) là Ngày Giỗ Tổ cũng là ngày Lễ Hội của quê tôi  vùng quê đã một thời nổi tiếng khắp kinh kỳ :Bơi Đăm Rước Giá Hội Thày.." Làng tôi Tổng Giá xưa có tên chữ Cổ Sở ( nay gồm các xã Yên Sở Đắc Sở Yên Thái huyện Hoài đức Hà Tây cách trung tâm Hà nội chừng 15km đường chim bay) là một làng cổ lừng danh đã lưu vào sách sử từ thời Lý thời Lê.Thế hệ chúng tôi có hạnh phúc được là những chứng nhân cuối cùng của một làng xưa êm đềm bên triền đê sông Đáy mượt mà bãi mía nương dâu rợp mát bóng dừa với những rặng tre xanh như thành lũy đan dày thấp thoáng bóng cổng làng cổ kính rêu phong; có Đình Giá thờ danh tướng Phạm Tu ( mà người làng tôi kính cẩn gọi ngài là  Lý Phục Man) và cả con ngựa trắng của ngài với phía chân sau vẫn hằn trận mạc; có 73 cái giếng klhơi trong vắt và những ngôi chùa cong vút mái tam quan  những cây đa bến nước... tồn tại  hàng ngàn năm cho tới những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ trước và rồi cũng quặn thắt lòng khi chứng kiến bao cảnh vật thân thương ấy dần biến mất. Không phải bới sự hủy hoại của môi trường hay tốc độ đô thị hóa mà chính do những sai lầm ấu trĩ một thời. Lớn lên đi khắp đất trời tôi mới nhận ra rằng không chỉ có làng tôi mà còn bao làng quê khác cũng chịu chung cảnh ngộ. Làng tôi xưa đẹp lắm nhưng bao hình ảnh xưa đã không còn gây bao nỗi ngậm ngùi trong lòng tôi mỗi lần về thăm lại…  


LÀNG XƯA

L
àng tôi xưa nép dưới bóng dừa
Có chùa Ngụ chùa Diềm đền bia văn chỉ
Cây đa cây đề rễ in hằn thế kỷ
Bãi mía nương dâu xanh lúa trổ đòng


Mái tam quan soi bóng giếng chùa Đồng
Sông Đáy ngẩn ngơ cánh cò dìu dặt
Con chó đá giữa làng hiền như đất
Vệt đê dài duyên dáng lươn cong


Cổng làng xưa thấp thoáng lũ mục đồng
Quá đỗi vô tư dưới vòm đại thụ
Bên kia sông Hội Thày vừa mở
Đã thấp thỏm lo Rước Giá trễ rồi


Đình không xà bảy ba cái giếng khơi

Vết chém còn in chân ngựa đồng một thuở
Làng mở hội đúng vào ngày giỗ Tổ
Giá Thượng Giá Trung Giá Hạ rộn ràng..

...

Làng tôi giờ gạch ngói khang trang
Song bao thứ tôi yêu đã trở thành dĩ vãng
Giá cây gạo Bãi Bồi vẫn nở hoa mỗi sáng
Giá tán đa xưa vẫn quấn quýt bên chùa!
       
            
 

More...

CỬU LONG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Có một vùng trời rồng bay
Có một dòng sông rồng hiện
Có ngàn âm vang sóng biển
Tạo thành hồn nước non thiêng
 

Nụ cười tươi nón chao nghiêng
Mắt ai thẳm xa vời vợi
Hình như những điều muốn nói
Cứ vương theo nắng mây trời

Miệt vườn cây trái.. ầu ơi
Dặt dìu đàn ca tài tử                                  
Biển Đông chất đầy sóng gió
Chín dòng sông ngọt phù sa…

More...

THỜI GIAN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Thời gian cứ nhẹ trôi như dòng sông yên lặng

Mang phù sa của trăm nguồn chìm lắng muôn nơi

Một cánh đào xuân thẹn thùng bên nắng

Một chiều nước mùa thu xanh thẳm đất trời

 

Ai đọc thời gian bằng mùa tuyết đến

Trắng muốt lòng ta phấp phới thẫn thờ

Một cánh buồm xanh chập chờn sóng biển

Mát rượi trong lòng ngàn vạn ý thơ

 

Năm tháng cuộc đời tính bằng mùa hoa nở

Từng tiếng mẹ ru khi mới chào đời

Hạnh phúc lung linh những lần gặp gỡ

Và nụ hôn đầu cháy bỏng làn môi

 

Trái tim yêu thương nặng tình đất nước

Nhớ lắm em ơi màu xanh biếc quê nhà

Nhớ những đêm trăng sáng ngời Tổ quốc

Nhớ những năm trường em nhớ phương xa


Ôi thời gian thời gian thời gian

Mang hoa trải đất này cho dày thêm nỗi nhớ

Hãy giữ lại cho con thuyền bến đỗ

Và hãy giữ cho ta tất cả nắng mây ngàn

 

Hãy giữ cho đời tiếng thánh thót ngân vang

Như ước vọng của trời cao tan hoà vào lòng đất

Ta bỗng hỏi những gì còn mất

Sao vẫn chẳng thể trả lời cho trọn vẹn. Thời gian...

                                                                     (Thơ viết thời Sinh viên)


 

More...

SỢI BẠCH KIM

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Một sợi bạch kim
Vương vào suối tóc
Hai sợi bạch kim
Đan thành chuỗi ngọc
 

Ôi mới hôm nào
Đời xanh là thế
Năm tháng trôi mau
Vui buồn đẫm lệ
 

Nhớ tháng năm xưa
Chập chờn giông bão
Một nách hai con
Mình em tần tảo
 

Thương quá là thương
Ngập tràn tim óc
Xin cám ơn đời
Cho anh bích ngọc
 

Một sợi bạch kim
Hay ngàn sợi nữa
Anh vẫn yêu em
Như thời thiếu nữ...
 

More...

THÁP CHÀM

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG



C
hơ vơ in giữa lưng trời
Ba ngôi tháp với ngọn đồi chông chênh

Còn gì đâu hỡi mông mênh
Hồn xưa liệu có hiện quanh chốn này
Vật thờ tỏa khói hương bay
Tình yêu đôi lứa ắp đầy xốn xang

Còn đâu những vũ điệu Chàm
Tấm thân thon uốn cung đàn chơi vơi
Còn đâu hùng khí một thời
Vó câu xen giữa tiếng cười chiến binh

Hỡi người xưa dẫu vô tình
Hãy cho tôi được nghiềng mình phút gi
ây...

More...

NHỮNG ĐỨA CON

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Tặng con nhân Ngày Sinh


N
hững đứa con sinh ra không lụa là gấm vóc
Cứ thanh thản nhìn cuộc đời cực nhọc
Với đôi mắt trẻ thơ trong ngần

Những đứa con của trái tim tôi xao xuyến bao lần
Như hạt giống được ươm trong miền đất lạ
Cứ lớn hồn nhiên giữa trời xanh yên ả
Cứ tự khẳng định mình giữa chốn phù du..

Dẫu cuộc đời rất mực vô tư
Tôi vẫn muốn các con tôi mỗi đứa ngời một vẻ
Dẫu dịu ngọt yên bình là thế
Song đâu có quản đất trời vần vũ bão giông

Biết ngọc được mài sẽ mãi sáng trong
Biết mỗi hạt kim cương sẽ tự mình tỏa sáng
Ước mong những đứa con tôi sẽ mang trong mình hào quang xán lạn
Bởi với chúng tôi yêu hơn cả chính cuộc đời!

More...

TRÁI TIM

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Một lần lang thang trên phố
Vô tình rớt mất trái tim
Ngoảnh lại trời thu hoa sữa
Lá bay bay lạc lối tìm


Từ ấy thẫn thờ không nói
Mắt huyền rõi mãi trùng khơi
Cánh chim đại ngàn quên lối
Trái tim nhuộm đỏ góc trời...

More...

NHỮNG BÀI THƠ VIẾT VỀ HÀ NỘI NGÀN NĂM

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


NHỚ THĂNG LONG


Đ
i giữa trời rực nắng phương nam
Tất bật ồn ào đô hội
Vẫn thoáng hiện một góc trời Hà Nội
Sương khói đào hoa... man mác Tây Hồ

Kỷ niệm ngọt ngào như một giấc mơ
Vó ngựa câu thơ dặm trường cát bụi
"Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long!"

Thương hạ trắng xa rồi thu biếc có buồn không
Mà sau tiếng ve ngân trái sấu vàng thổn thức?
Có một dòng sông Sài Gòn uốn khúc
Cứ lấp lánh phù sa chan chứa nắng sông Hồng...

More...

BÂNG KHUÂNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Sao nỡ là em hỡi người thục nữ
Để lại bâng khuâng cho kẻ vi hành
Cứ tưởng dửng dưng là niềm thương sẽ lắng
Cứ ngỡ vô tình là nỗi nhớ vơi nhanh


Nhặt lá sầu riêng lá buồn trót rụng
Gom khối tình chung đời lỡ yêu rồi
Cứ đợi trăm năm cho mùa xuân thắm lại
Hay để cánh buồm xa gió mãi đơn côi?

More...