CÂU THƠ BUỘC DẢI LỤA ĐÀO TẶNG NHAU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 



Chúc
tất cả bạn bè trên
Vnweblogs
   và những người thân yêu của tôi
GIÁNG SINH VUI VẺ & NĂM MỚI HẠNH PHÚC!

Mỗi năm chỉ có một lần
Giáng Sinh
Năm Mới
và Xuân ngọt ngào
Gói vào đông giá hanh hao
Câu thơ buộc dải lụa đào tặng nhau...
24.12.2010

More...

MỘT THỜI THIẾU NỮ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 

MỘT THỜI THIẾU NỮ
(Cảm tác mùa Đông)


Đằng sau gương mặt dịu dàng
Đằng sau nụ cười thảng thốt
Có gì vương vấn đa mang
Khiến lòng ngẩn ngơ bất chợt

Ngày xưa đã một thời xuân
Đầy ắp tiếng cười thiếu nữ
Ngày xưa trong giá trắng ngần
Tóc mây bồng bềnh như lụa

Mùa xuân chợt đến chợt đi
Bao người giang tay níu giữ
Mùa xuân chẳng nói câu gì
Cánh ong vàng bay tư lự

Bây giờ đi giữa mùa đông
Mới thấy gió lùa rét ngọt
Thương em má chớm phai hồng
Thương trời mưa rơi thánh thót

Ước gì đi ngược thời gian
Trở lại tháng ngày xưa cũ
Cho đôi mặt đẹp dịu dàng
Lại long lanh thời thiếu nữ...

More...

THƠ MỪNG ĐẠI LỄ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 

CHÀO THĂNG LONG
NGÀN NĂM !



Đã ngàn năm rồi Thăng Long của tôi

Thanh lịch dịu dàng
Thơm thơm làn môi
Có vị cốm làng Vòng
Hương sen Quảng Bá
Có sắc đào Nhật Tân 
Vằng vặc trăng soi Tây Hồ yên ả...

Chào Tháp Bút "Tả Thanh Thiên" bên bờ Hồ Gươm
Chùm hoa lộc vừng long lanh giọt sương
Tà áo bay bay trên cầu Thê Húc
Tiếng cười trong veo giật mình Đền Ngọc!

Chào ba mươi sáu phố phường và năm cửa ô
Chào Cột Cờ uy nghi trên Hoàng Thành xưa
Văn Miếu tôn nghiêm những hàng Bia Tiến sĩ
Vọng tiếng cha ông: "Hiền tài là nguyên khí..."
 
Chào 1000 năm Thăng Long
Cuồn cuộn phù sa đỏ thắm sông Hồng
Vang vọng Chiếu dời đô dựng xây Nam Quốc sơn hà trường tồn bất khuất
Sang sảng Hịch Tướng sĩ làm nên ba lần đại phá quân Nguyên
Dõng dạc lời Đại cáo Bình NgôTuyên ngôn Độc lập...

Ơi những Bạch Đằng Vạn Kiếp Chi Lăng
Những Ngọc Hồi Đống Đa Điện-Biên-Phủ-trên-không...
Hà Nội của tôi hùng thiêng rực rỡ
Thăng Long Đông Đô
Bè bạn mến yêu quân thù khiếp sợ!




Trái tim của tôi

Thăng Long của tôi
Cha Tản Viên ơi!
Mẹ Sông Hồng ơi!
Xin chúc mừng Người tròn ngàn năm tuổi
Rạng rỡ hiên ngang vững bền sông núi
Như bóng Hoàng Thành mãi mãi lung linh
Mãi mãi tươi xanh Thành Phố Hòa Bình !

More...

NHỮNG BÀI THƠ VIẾT VỀ MÙA THU (3)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 

QUA SÔNG



L
âu rồi trở lại quê xưa

Dòng sông đâu rồi có nhớ
Tuổi xuân ngọt ngào một thuở
Còn không đôi chút tơ lòng

Một thời hoa cải ven sông
Mưa ngâu nắng lùa thánh thót
Gió heo may thành mật ngọt
Câu thơ quấn quýt hương đồng

Bây giờ lững thững qua sông
Dòng sông đã thành khe cạn
Nương dâu chỉ còn dĩ vãng
Dừa xanh chếch bóng thu vàng

Lâu rồi lâu rồi không sang
Mùa xuân đâu còn con gái
Chiếc cầu thời gian đọng lại
Đưa ta vào cõi vô cùng...


 


SEVILLA



Con tàu tựa mũi tên thần lao vút vào đêm
Để lại cơn gió lạnh mùa thu và mặt trời rong ruổi
Du khách đắm say hương đồng gió nội
Bỗng sững sờ nhìn thành phố phương nam 

Thành phố của những con đường xưa trĩu nặng cam vàng
Đêm trai gái tụ quanh những quán rượu cà phê hai bên lề phố hẹp
Thành phố của quảng trường và tượng đài tuyệt đẹp
Nơi yên nghỉ một con người tìm ra Châu Mỹ năm xưa 

Đêm buông xuống êm đềm em đã ngủ chưa
Ngọn đèn vẫn lung linh nhạt nhoà ô cửa sổ
Quảng trường Espana tựa nửa vầng trăng vẫn sáng ngời rạng rỡ
Bóng cọ ngả mặt đường và chiếc cầu treo vẫn uốn mình lặng lẽ qua sông 

Vẫn vẳng tiếng cười tươi trẻ giữa đêm đông
Của đôi lứa uyên ương dưới chân toà tháp cổ
Tiếng vó ngựa chập chờn trên phố
Và cao vút trên đầu hình thánh nữ vẫn lung linh 

Ngày mai mặt trời lại mang tới bình minh
Sông Lớn* lại chứa chan trong sắc màu của nắng
Song tất cả bây giờ đang chìm trong yên lặng
Chỉ còn tiếng thì thầm chúc phúc của sao đêm... 

*Grand Rio: Sông Lớn

More...

NHỮNG BÀI THƠ VIÊT VỀ MÙA THU (2)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

ĐẠI NGÀN



Những cây non cứ lần lượt ra đời

Rặng tùng bách già nua dần dần thay sắc lá
Đại ngàn ơi trong thâm trầm vách đá
Tiếng suối khe lấp lánh ngân dài 

Sợi nắng buồn trong đôi mắt nai
Cánh bướm xinh không còn bên hoa nữa
Hạt sương vô tư chia đều hai nửa
La khô và cánh hoa hồng... 

Đại ngàn ơi !
Đại ngàn mênh mông

Những sợi dây leo bám dài dâu bể
Cây trò ngàn năm cây sấu sần cội rễ
Cùng trăng nhú lá bao lần? 

Đại ngàn ơi!
Thảng thốt bến sông Ngân
Thấp thoáng trong mơ tóc em buồn ngấn nước
Làn gió thoảng hay thiên thần nhẹ bước
Chợt về đây thăm thẳm hương rừng ...



 
ĐẾN HÀNG CHÂU 
NHỚ TÔ CHÂU


Cảnh Tây Hồ ( Hàng Châu)

Hàng Châu gót hồng khuất lối
Phố xưa rợp bóng ngô đồng
Sông xưa Tiền Đường lặng lẽ
Trập trùng cổ tháp rêu phong

Thuyền trôi Tây Hồ lấp lánh
Lá hoa sen nước la đà
Dặt dìu đê Tô đê Bạch
Một thời Cư Dị Đông Pha


Ơi Tô Châu Hàn Sơn Tự
Chuông ngân vang vọng đêm trường
Ngẩn ngơ
Phong Kiều Dạ Bạc
"Nhìn trời trăng lạc đầy sương.." 


Phong Kiều -Hàn Sơn Tự ( Tô Châu)

Ơi Cô Tô ngàn năm trước
Dấu xưa in tới bao giờ
Một thời Xuân Thu chiến quốc
Con đường tơ lụa và thơ

Chập chờn bao nhiêu tích cũ
Lương Sơn Bá- Chúc Anh Đài
Chuyện tình Tây Thi- Phạm Lãi
Chuyện đời Câu Tiễn- Phù Sai  

Hàng Châu cong cong nét liễu
Thu ngăn ngắt bóng ngô đồng
Thành xưa nhạt nhòa sương khói
Mây trời lãng đãng hư không...
                      
 


More...

NHỮNG BÀI THƠ VIẾT VỀ MÙA THU (1)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

altMÙA THU

 alt

Mùa thu mùa thu

Tròn đôi mắt nắng
Ngọt lịm môi hồng
 

Trời thu biếc trong
Tình thu man mác

Hồn thu dào dạt

Mở lá sen tròn
Chụm ngón tay thon
Thơm lừng hương cốm

Dẫu đời bề bộn
Dẫu nắng hững hờ
Lẻn nhúm vần thơ
Tung hồng vạt áo

Mùa thu huyền ảo
Xanh thẳm đất trời
Môi em trái chín
Chạm vào hồn tôi !
 

 

 



                                     
  
THU VỀ PHÚ SỸ

alt

Lấp lánh mặt hồ Hakone trong veo
Em hiện giữa mây trôi và bồng bềnh suối tóc
Có chú cá tình cờ mở đôi mắt ngọc
Ngẩn ngơ theo mắt em cười

Giá đừng có chiếc lá vàng vô ý buông rơi
Giữa mặt nước trong xanh báo thu về Phú Sỹ
Hẳn đã có cuộc trùng phùng tuyệt mỹ
Và đã có ai bộc bạch với ai rồi...



 

 

 

 

 

 

 

More...

NGỦ NGOAN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Tặng hai cháu nhân ngày sinh(09.09.10)


Trời bỗng xanh xanh biếc
Mây bỗng trắng trắng ngần
Thu ngập tràn hạnh phúc
Lung linh bóng thiên thần

Cả nhà chào hai cháu
Bố mẹ với ông bà
Ân tình mang chín tháng
Đã đến ngày khai hoa

Thăng Long ngàn năm tuổi
Khi hai cháu chào đời
Giọt sương mai lấp lánh
Thiên thần bé bỏng ơi!

Hãy nhớ ơn cha mẹ
Cho các cháu làm người
Thế giới này đẹp lắm
Giành cho cháu cả thôi

Mau lớn khôn cháu nhé
Đẹp xinh lại dịu dàng
Thông minh và hiếu thảo...
Còn bây giờ: "Ngủ ngoan!"

9.9.2010
 

More...

THƠ GỬI THĂNG LONG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 
TRÁI SẤU


Một trái sấu lăn tròn
Lá bay không kịp đỡ
Mẹ âu yếm nhìn con
Vệt nắng dài góc phố...

Hà Nội. Trưa không ngủ
Thu chớm đọng bên đường
Trên bàn tay thiếu nữ
Trái sấu vàng tỏa hương!




CHÙA TRẤN QUỐC


Lao xao bồ đề gọi gió
Bốn bề cô tịch khói hương
Mõ sớm lan cùng sóng vỗ
Chuông khuya man mác hoa vườn 

Lặng lẽ tan hoà bóng nước
Thâm nghiêm toạ giữa Tây Hồ
Hoàng hôn nhuộm vàng Trấn Quốc
Màu thiền thoáng gợi ngàn xưa...





GƯƠNG TRỜI



Một mảnh trời con
Giữa lòng thành phố
Một chiếc gương tròn
Soi hình tháp cổ


Một ngôi đền nhỏ
Ẩn giữa mặt hồ
Dịu dàng sen nở
Mây trời đung đưa


Ánh kiếm ngàn xưa
Vẫn ngời nước biếc
Bút tiên trác tuyệt
Vẫn Tả Thanh Thiên


Sợi nắng chao nghiêng
Vương chùm sấu chín
Rùa thiêng thoáng hiện
Lấp lánh gương trời...





NHỚ THĂNG LONG
                                             



Đ
i giữa trời rực nắng phương nam

Tất bật ồn ào đô hội
Vẫn thoáng hiện một góc trời Hà Nội
Sương khói đào hoa... man mác Tây Hồ

Kỷ niệm ngọt ngào như một giấc mơ
Vó ngựa câu thơ dặm trường cát bụi
"Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long!"

Thương hạ trắng xa rồi thu biếc có buồn không
Mà sau tiếng ve ngân trái sấu vàng thổn thức?
Có một dòng sông Sài Gòn uốn khúc
Cứ lấp lánh phù sa chan chứa nắng sông Hồng...





 

More...

LỤC BÁT NGÀN NĂM (4)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 


 ĐỪNG VỀ


Mặt trời như một dấu son
Mang vào đêm cả Sài Gòn mộng mơ
Trăng non khuất tự bao giờ
Để ngàn sao dệt bài thơ giữa trời! 

Có gì thương thế người ơi
Mưa sa nón ướt nụ cười long lanh
Đừng về! Đêm đã sang canh
Trời khuya e lại tròng trành đò khuya..  


GỬI HUẾ


Gửi người em gái Kim Luông

Một lời thương một lời thương ban đầu

Sao xanh xanh thẳm một màu
Sao êm ả tựa như câu hẹn hò
Hương Giang ơi tự ngàn xưa
Cây đa bến nước con đò còn đây
Vầng trăng khi khuyết khi đầy
Có soi tỏ trái tim này ngẩn ngơ ?

"Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ sợ phá Tam Giang.."

Câu ca xưa ngỡ nhẹ nhàng
Mà sao bỗng thấy phũ phàng thờ ơ

Giá đừng như tỉnh như mơ
Giá đời đứt hẳn đường tơ cho rồi
Giá không có một nụ cười
Để cho đau đáu suốt đời vì nhau


Bao lần cứ hẹn lần sau
Bấy lần lỗi hẹn phải đâu vô tình
Huế thì cứ mãi mãi xanh
Chỉ riêng có một mình anh bạc đầu!


Chợt nhìn về bến Văn Lâu
Một ngôi sao hiện giữa bầu trời khuya...



NGẨN NGƠ


Thế rồi lại phải xa nhau

Để cơn gió lạc vườn cau thẫn thờ
Thề rồi lại phải ngẩn ngơ
Để bâng khuâng một vần thơ giữa trời

Đừng buồn nhé trái tim ơi
Dẫu con sóng bạc trùng khơi rất buồn
Thưong mùa hè nhuốm cô đơn
Muốn thiêu đốt cả hoàng hôn cuối trời


Lặng yên nhé lặng yên ơi
Ngẩn ngơ thương ngẩn ngơ cười ngẩn ngơ...



TRỜI ĐÀY


Đã thề  chỉ nói lời hay

Lại vui nói tuột lời say với người
Đã thề trọn kiếp rong chơi
Lại vô tình vướng sự  đời giăng câu 

Tưởng vui thơ túi rượu bầu
Lại thương sương muối trên đầu người dưng
Tưởng vi vu giữa muôn trùng
Lại vô duyên lạc vào vùng hoang sơ 

Đã thề giũ hết mộng mơ
Vẫn không thoát phận ngu ngơ trời đày!

More...

LỤC BÁT NGÀN NĂM (3)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

VŨNG TÀU


B
iết nhau đã tự lâu rồi
Mà chưa dám ngỏ đôi lời cùng nhau
Hỏi rằng duyên cớ vì đâu
Đợi khi bạc trắng mái đầu mới thương?


Ngày xưa gió cát thoảng hương
Núi che Bãi Dứa biễn nhường Bãi Dâu
Ngày xưa có cánh hải âu
Cứ e ấp giữa dạt dào trùng khơi

Ngày xưa nếu hiểu nhau rồi
Khiến đâu đến nỗi một trời Nghinh Phong
Gió đâu phải dấu trong lòng
Phải sang Bãi Trước lại vòng Bãi Sau


Thời gian dẫu đổi thay màu
Vẫn trinh nguyên một Vũng Tàu ngày xưa
Núi bồng bềnh biển đung đưa
Xin cho làm mái chèo khua thủa nào...


SƯƠNG KHÓI TÂY HỒ



T
ròng trành sóng níu tay em
Gió lay động cả toà sen Tây Hồ
Dặt dìu sương khói hư vô
Run run khẽ chạm non tơ má hồng


Ngày mai ngày mốt.. bềnh bồng
Lá sen hương cốm trầu không trăng tròn..
Một vùng nước nước non non
Giữa man mác phố có còn Hồ Tây...



More...