GIỜ NÀY ANH Ở ĐÂU?

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Nhà thơ Phạm Tiến Duật đã ra đi. Đất nước mất đi một nhà thơ lớn tài hoa đầy nhân cách.
Tôi từ tp HCM ra thủ đô HN tiễn đưa Anh về nơi an nghỉ cuối cùng mà lòng đau thắt.
Bài thơ tôi viết dọc đường tặng Anh  xin được như một nén nhang tiễn biệt.
Anh Duật ơi anh ra đi thanh thản nhé !

Sao Người lỗi hẹn* cùng ta
Để cho đau đớn xót xa cõi lòng
Còn gì nữa hỡi thinh không
Hỏi Người đang ở đâu trong chốn này?

Anh đang ở chín tầng mây
Thả thơ theo ngọn gió bay lưng trời
Hay còn ở giữa trùng khơi
Băn khoăn chưa kịp nói lời chia xa?

Một đời dâng hiến thơ ca
Quản chi bão táp mưa sa phận mình
Một đời vất vả hy sinh
Mà xem thế thái nhân tình vẫn đau...

Anh giờ đang ở nơi đâu
Để vòng tang trắng trên đầu Trường Sơn !

Hà Nội 09.12.2007

*Trên giường bệnh anh hứa với tôi sẽ kiên cường chống chọi
với bệnh tật hiểm nghèo sẻ khỏe để vào thăm tôi. Vậy mà...

More...

CÂY THÔNG ĐỨNG GIỮA TRỜI

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Sáng qua tôi có bài thơ viết tặng anh Duật . Viết liền một mạch. Viết xong tôi gọi điện đọc anh nghe. Giọng Anh đầy xúc động song nghe rất yếu. Anh bảo tôi nhớ đưa lên mạng.
Linh tính báo tôi có điều gì bất bình thường. Hóa ra đúng vậy. Tối qua và sáng nay tôi nhận được tin anh rất mệt và đang phải thở oxy. Thật là buồn! Cầu mong anh sẽ vượt qua giây phút hiểm nghèo này. Xin được post lại bài thơ thay  một lời chúc anh qua khỏi. Hãy kiên cường và đừng buông xuôi anh Duật nhé!

                        
Xin đọc trong: PHẠM TIẾN DUẬT- CÂY THÔNG ĐỨNG GIỮA TRỜI
Bài thơ đã được hoàn chỉnh và in trên Văn nghệ Trẻ số 45(572) Chủ nhật 11.11.2007

 

More...

PHẠM TIẾN DUẬT - CÂY THÔNG ĐỨNG GIỮA TRỜI

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG



CÂY THÔNG ĐỨNG GIỮA TRỜI *
  
                                                            
 Kính tặng nhà thơ Phạm Tiến Duật
   

Có thể bóng dáng của những cuộc chiến tranh đã mãi xa rồi
Cuộc sống chỉ còn hoa thơm và tiếng hát
Song đâu thể quên đi một thời lửa đạn
Một thuở hào hùng của thế hệ cha anh
Máu của hàng triệu người con đổ xuống làm đất nước tươi xanh
Để Bắc Nam nắm tay ca vang khúc khải hoàn thống nhất
Đi dọc Trường Sơn
Như có tiếng võng ai đưa có bài ca ai hát
Kỷ niệm cứ ắp đầy về một chiến trường xưa...

Hai nửa Trường Sơn bên nắng bên mưa
Để ai Nhớ cồn cào cả khi vào nằm viện
Chuyện hàng cây yêu đương
Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Lửa đèn
Vầng trăng và những quầng lửa giữa Trường Sơn đông Trường Sơn tây
Áo của hôm nào người của  hôm nay
Cho anh được Gửi em cô thanh niên xung phong nhánh lan rừng bên cánh võng
Đi trong rừng
Nghe em hát trong rừng
Khúc hát thanh xuân
ngày nào anh tặng
Như vẫn còn đâu đây
Rồi lại lên xe rồi lại xuyên ngàn mây
Lại nắng lửa mưa rừng...ha ha cười mặt lấm
Niềm vui tuổi hai mươi ra trân
Đã hóa thành những khúc tiến quân ca!

Chiến tranh qua rồi
Ký ức dễ đâu qua
Vêt thương đã bao năm tưởng liền da đôi lúc còn rỉ máu
Nhà thơ của Trường Sơn đại ngàn yêu dấu
Vẫn như lạc giữa đời thường giữa không gian thời gian
Giữa những trăn trở phù thịnh phù suy như dịch hạch lan tràn
Giữa bao toan tính dại khôn cố trúc trắc cả câu thơ lẫn lòng mình cho kịp đà đổi mới
Giữa cái thiện non tơ và cái ác tà lách len như loài cỏ dại ...

Anh tin cuộc đời này vẫn đẹp như thơ
Giản dị tựa cách nghĩ suy cũa Ông già thuốc bắc
Giản dị tưa niềm tin xưa một thời đánh giặc
Vẫn trăn trở hôm nay từ biển hướng nhìn bờ...

Cuộc sống phù du
Sinh-lão rồi bệnh-tử
Có sao đâu
Bởi Anh mãi là MỘT NHÀ THƠ và MỘT CON NGƯỜI
Ung dung tự tại suốt đời
Nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng
Với một trái tim nghĩa tình sâu nặng
Sống như Anh hạnh phúc lắm rồi
Cây thông đứng giữa trời cũng sừng sững thế mà thôi! 

Sài Gòn 27.10.2007

*  Bài đăng trên báo Văn nghệ Trẻ số 45(572)  Chủ nhật 11.11.2007 
**Tất cả những chữ in nghiêng là tên các bài thơ và câu thơ của PTD.

More...

CHIỀU GIÔNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Đ
ứng giữa ngàn mây
Ngắm nhìn vách núi
Thương bóng hổ vàng lầm lũi  
 

Đứng trên vách núi
Nhìn phiá triền sông
Ngẩn ngơ tiếng sáo mục đồng
 

Còn lũ trẻ dưới trời ráng lưả
Ngụp lặn với đàn trâu mãn nguyện giưã dòng
Gió ngả nghiêng cánh chuồn chuồn đỏ
Tung toé những chuỗi cười len lách chiều giông ..  

More...

CỬU LONG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Có một vùng trời rồng bay
Có một dòng sông rồng hiện
Có ngàn âm vang sóng biển
Tạo thành hồn nước non thiêng
 

Nụ cười tươi nón chao nghiêng
Mắt ai thẳm xa vời vợi
Hình như những điều muốn nói
Cứ vương theo nắng mây trời

Miệt vườn cây trái.. ầu ơi
Dặt dìu đàn ca tài tử                                  
Biển Đông chất đầy sóng gió
Chín dòng sông ngọt phù sa…

More...

EDINBURGH

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

alt
Những lâu đài cao vút giưã trời xanh

Kiêu hãnh lung linh che mặt trời phía trước

Những nòng thép trên pháo đài Edinburgh

Lặng im bao tháng năm rồi..

Thung lũng muà đông vẫn đầy ắp tiếng cười

Chàng nghệ sỹ Scotland mặc váy  thổi kèn du dương góc phố

Chiếc đu quay cuộn tròn theo nhịp thở

Cây thông Nô-en giưã thánh đường lấp lánh tựa ngàn sao…

Anh nắm tay em sóng sánh ngọt ngào

Lên đỉnh tháp ngắm mặt trời Biển Bắc

Nơi một thuở vàng son hiển hách

Giờ còn lại một màu xanh bát ngát cánh chim trời…

                                                              

More...

ĐỪNG VỀ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


M
ặt trời như một dấu son
Mang vào đêm cả Sài Gòn mộng mơ
Trăng non khuất tự bao giờ
Để ngàn sao dệt bài thơ giữa trời!
 

Có gì thương thế người ơi
Mưa sa nón ướt nụ cười long lanh
Đừng về! Đêm đã sang canh
Trời khuya e lại tròng trành đò khuya..
  

More...

THỜI GIAN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Thời gian cứ nhẹ trôi như dòng sông yên lặng

Mang phù sa của trăm nguồn chìm lắng muôn nơi

Một cánh đào xuân thẹn thùng bên nắng

Một chiều nước mùa thu xanh thẳm đất trời

 

Ai đọc thời gian bằng mùa tuyết đến

Trắng muốt lòng ta phấp phới thẫn thờ

Một cánh buồm xanh chập chờn sóng biển

Mát rượi trong lòng ngàn vạn ý thơ

 

Năm tháng cuộc đời tính bằng mùa hoa nở

Từng tiếng mẹ ru khi mới chào đời

Hạnh phúc lung linh những lần gặp gỡ

Và nụ hôn đầu cháy bỏng làn môi

 

Trái tim yêu thương nặng tình đất nước

Nhớ lắm em ơi màu xanh biếc quê nhà

Nhớ những đêm trăng sáng ngời Tổ quốc

Nhớ những năm trường em nhớ phương xa


Ôi thời gian thời gian thời gian

Mang hoa trải đất này cho dày thêm nỗi nhớ

Hãy giữ lại cho con thuyền bến đỗ

Và hãy giữ cho ta tất cả nắng mây ngàn

 

Hãy giữ cho đời tiếng thánh thót ngân vang

Như ước vọng của trời cao tan hoà vào lòng đất

Ta bỗng hỏi những gì còn mất

Sao vẫn chẳng thể trả lời cho trọn vẹn. Thời gian...

                                                                     (Thơ viết thời Sinh viên)


 

More...

CÒN CHÚT VÀNG THU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Chẳng lẽ muộn rồi ư hỡi sắc lá vàng
Sương lãng đãng chiều thu dịu dàng đến thế

Chẳng lẽ đến rồi đi vô tình lặng lẽ
Đâu giống em xưa đằm thắm nhường nào

Cơn gió lạnh đầu mùa run rẩy trời sao
Đâu đó sóng sông Hồng xô bờ khắc khoải...

Ta chậm bước rồi ư
Mùa thu còn ở lại?
Sao chẳng giống phương Nam cứ mãi mãi hè.

Hà Nội
           Chút thu vàng
                               Nhớ đón đợi anh nghe!

                        Viết dọc chuyến bay VN 240 02/11/2007
                               Những ngày cuối của mùa thu

More...

NGUYỄN QUANG THIỀU: Phạm Tiến Duật- Người đi lạc trong hòa bình

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Phạm Tiến Duật:
Người đi lạc trong hòa bình
 
Một Phạm Tiến Duật thi sĩ huyền thoại thủa ở đường mòn Hồ Chí Minh. Và “ông vẫn đi lạc trong trong chính thời đại mà ông đang sống…”. Nhà văn nhà báo Nguyễn Quang Thiều viết về “nhà thơ số 1 của thời đại ấy…” với một tâm thế vừa cảm phục vừa âu yêm pha chút xót xa …  
Đã nhiều lần tôi nói rằng : Nếu chọn một nhà văn Việt Nam để dựng tượng trên đường mòn Hồ Chí Minh thì tôi chọn nhà thơ Phạm Tiến Duật. Mà không chỉ mình tôi chọn ông. Rất nhiều người được hỏi đều chọn ông. Suốt mười mấy năm chiến tranh ông đã đi dọc con đường mòn kỳ lạ ấy đi và làm thơ trong bom đạn trong máu chảy. Hình ảnh ấy luôn luôn ám ảnh tôi. Và tôi không làm sao lý giải đầy đủ được con đường của thi ca trong con đường bi tráng ấy. Nhà thơ Mai Văn Phấn đã nói với tôi : Phạm Tiến Duật là người đã mang đến cho thi ca trong những năm tháng chiến tranh một đời sống mới cả về thi pháp lẫn nội dung. Mai Văn Phấn hoàn toàn đúng. Bởi đấy là sự thật. Có lẽ không bao giờ còn có một nhà thơ được tất cả các Uỷ viên Bộ Chính Trị mời cơm khi ông trở về từ chiến trường. Cũng không còn có một nhà thơ nào như ông được những người lính nói : “ Chúng tôi tựa vào những câu thơ của Phạm Tiến Duật để đi vào mặt trận”. Và như thế ông đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh của một người lính và của một nhà thơ trong chiến tranh.

Tôi nhớ mãi một câu chuyện về những người lính giữ chốt trên một quả đồi ven đường mòn Hồ Chí Minh trong chiến tranh. Họ bị bao vây. Những đơn vị ở bên ngoài không thể nào tìm cách tiếp cận được họ ngoài hệ thống liên lạc bằng điện đài. Khi cấp trên hỏi họ cần gì thì họ trả lời : “ Chúng tôi cần thơ Phạm Tiến Duật”. Những người lính trên điểm chốt ấy biết rằng có thể tất cả họ sẽ hy sinh. Cái cần nhất lúc đó đối với họ không phải là thức ăn nước uống. Cái cần nhất đối với họ trước cái chết là một bài ca của sự sống vang lên đôi lúc như một bản thánh kinh. Thơ của Phạm Tiến Duật không phải là một bản thánh kinh. Nhưng nó là một là mộtđiều gì đó kỳ lạ của thời điểm ấy.
    Một bộ phận được phân công chuyển thơ của Phạm Tiến Duật lên điểm chốt đó. Bộ phận này đã tháo thuốc nổ trong một đầu đạn súng cối và cho thơ Phạm Tiến Duật vào đó rồi bắn lên chốt. Đây là một câu chuyện có thật. Nhưng khi được kể lại nó đã trở thành huyền thoại. Câu chuyện đó là một hiện thực huyền thoại. Đấy là một hiện thực chứa đựng sự kỳ diệu lộng lẫy của thi ca và đời sống tinh thần của con người ở bất cứ nơi nào trên thế gian này. Nhưng bây giờ có ai còn xúc động đến lạnh người khi nghe câu chuyện này như tôi đã từng trước kia không ? Bây giờ thi ca nhiều lúc không còn mảy may bóng dáng trong đời sống của quá nhiều người. Tất cả những điều kỳ diệu ấy như đã trở thành cổ tích tự lâu rồi.  Và ngay chính đối với tác giả sinh ra những câu thơ ấy tôi cứ nghĩ rằng : có những lần tỉnh rượu giữa khuya khoắt đã ngờ vực chính mình và tự hỏi : có thật là mình đã đi qua những năm tháng như vậy không ? Trong những năm ở đường mòn Hồ Chí Minh với quá nhiều thiếu thốn và nhiều lúc đói như điên dại nhưng nhà thơ Phạm Tiến Duật đã được chu cấp đầy đủ như một vị tướng. Người nhìn ra một trong những tài sản quý báu nhất và có sức mạnh nhất của thi ca khi con người đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết lại không phải là một nhà nghiên cứu hay là một nhà thơ mà lại là một người lính - ông Đồng Sỹ Nguyên Tư lệnh đường mòn Hồ Chí Minh và là Uỷ viên Bộ Chính Trị sau này. Nhưng bây giờ nhà thơ không còn được coi trọng và thần thánh hoá như những năm tháng trước kia. Nhiều lúc tôi cứ hỏi tại sao bây giờ những vẻ đẹp của ngôn ngữ và giá trị nhân văn chứa đựng trong ngôn ngữ ấy lại không còn bao ý nghĩa trong đời sống con người nữa. Có rất nhiều lý do nhưng có một lý do mà tôi nhận ra là những người mang danh nhà thơ đã không sống với sự chân thành lòng đắm mê và dâng hiến như thuở trước đối với cuộc sống và đối với thơ ca. Phạm Tiến Duật trở về từ chiến tranh. Ông ở trong một căn phòng tồi tàn ở Ngõ Yên Thế. Một căn phòng mà lối đi qua căn phòng đó là lối đi để đến một cái nhà vệ sinh cũng rất mực tồi tàn của mấy hộ cùng ở trong ngôi nhà đó. Đấy là ngôi nhà của gia đình vợ ông. Căn phòng vợ chồng ông và hai cậu con trai ở ngõ Yên Thế. Tôi đã từng đến ngôi nhà ấy và dù cho lãng mạn đến thế nào tôi vẫn phải tự hỏi : tại sao ông có thể sống ở một nơi chật chội và thiếu thốn mọi thứ như thế. Mãi đến sau này tôi mới có thể tìm được một lý do cho rằng lý do đó cũng thật mơ hồ để lý giải vì sao một nhà thơ danh tiếng lẫy lừng như ông vẫn sống trong một điều kiện quá khó khăn sau khi chiến tranh đã kết thúc quá lâu. Tôi từng chứng kiến những người yêu quí thơ ông mang đến cho gia đình ông từng bao tải mùn cưa để nấu nướng. Trong khi đó rất nhiều nhà thơ khác đã xây dựng lên một cơ ngơi đàng hoàng và chăm chút cái tổ ấm của họ hơn cả chăm chút thơ ca. Còn Phạm Tiến Duật vẫn trôi lang thang với thơ ca như một đám mây. Đám mây ấy chỉ biết có bầu trời. Đám mây ấy chỉ biết nó đang trôi trong tự do vô tận nhiều lúc như một bản năng khó kìm giữ. Bây giờ nhiều người vẫn nhắc lại hồi đó tổ chức đã chuẩn bị đặt ông vào một vị trí rất cao : Bí thư thứ nhất Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Nếu ông chỉ cần nghĩ đến điều đó bằng 50% của các nhà văn nhà thơ khác thì ông có thể ít nhất đã là một Bộ trưởng. Nhưng thơ ca và bản tính tự do của một thi sỹ đã kéo ông đi như gió cuốn đám mây trên bầu trời kia. Bản tính của một thi sỹ đích thực đã làm ông quên đi tiền bạc quên đi nhà cửa quên đi quyền chức và nhiều lúc quên đi cả vợ con mình. Tôi đã từng nghe một số nhà thơ nói ông khôn. Nhưng than ôi nếu khôn thì vợ con ông đã không phải sống trong một căn hộ 26 mét vuông trên tầng năm của một khu chung cư tồi tệ nhất Hà Nội. Nếu khôn thì ông đã không nhận cái chức Tổng biên tập của Tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam. Một tạp chí chẳng mấy ai đọc và chẳng biết làm thế nào để có thêm 300.000 đồng ăn trưa. Nếu khôn thì ông đã không bỏ đi chơi theo bạn bè quên cả sinh hoạt Đảng để ông không thể trở thành Đảng viên chính thức trong lần kếp nạp Đảng thứ nhất. Đã khôn thì ông không phải để một thằng em và cũng là một cậu học trò thơ ca là tôi và những người kém tài kém đức hơn ông ngồi xét xem ông đã đủ tiêu chuẩn vào Đảng hay không ? Với tôi đó là sự cay đắng không phải của ông mà của chính tôi. Trong chiến tranh con đường của ông là một con đường thẳng xuyên qua bom đạn xuyên qua cái chết. Ông đã đi đúng con đường ấy và không hề lạc bước một ngày cho đến ngày chiến thắng. Nhưng khi hoà bình đến thì ông đã đi lạc. Nhiều lúc tôi vẫn nghĩ ông không nhận ra con đường trong hoà bình hoàn toàn khác với con đường trong chiến tranh. Và thế là những nhà thơ cùng thế hệ của ông đã tìm một con đường khác còn ông lại vẫn đi trên một con đường khác. Ông mê mải đi trên con đường ấy một con đường chỉ có trong ký ức của ông. Ông vẫn nói như hồi chiến tranh và vẫn làm thơ như hồi đó. Bởi thế mà ông từng là nhân vật trong những cuộc bàn luận trong quán bia hơi thịt chó không thiện chí của không ít các nhà thơ cùng thế hệ với ông. Ông cứ tưởng tất cả vẫn thế. Nhưng ông có biết đâu tất cả đã đổi thay mà ông không biết. Và thế là nhiều lúc ông trở lên lạc lõng trước nhiều nhà văn nhà thơ cũng thế hệ của mình. Cũng có lúc ông như người chợt tỉnh và nhận ra rằng ông đã đi xa cái thời đại mà ông đang thở trong đó. Thế là ông vội vàng chỉnh sửa. Nhưng sự chỉnh sửa của ông để cho hợp với đương thời chỉ làm ông thêm lúng túng và vụng về. Không ít người nhìn thấy ông lúng túng và vụng về trên cái sân khấu cuộc đời này thì chê bai ông. Nhưng sự lúng túng và vụng về đó lại chứa đựng sự chân thành. Và sự chân thành ấy của ông nhiều lúc đã cản đường ông và đẩy ông ra xa nhiều nhà thơ cùng thế hệ. Nhưng ông lại để lại trong lòng ít nhất một người như tôi sự xúc động. Còn những người chê bai ông lại chỉ là sự vô cảm và dửng dưng đối với tôi. Họ đã diễn quá giỏi trong những vai mà họ nhận được. Tôi có thể làm thơ với cái gọi là hiện đại hơn ông nhưng tôi đã từng không chân thành được như ông. Điều ấy làm tôi đôi lúc thấy xấu hổ.   Mấy ngày trước tôi ngồi với ông. Ông cho tôi xem bệnh án với những kết quả xét nghiệm của bác sỹ với thái độ bình thản như từng cho tôi và bạn bè xem một bài thơ vừa sáng tác. Phổi ông có khối u 35 mm với những cái chân như rễ của một củ hành. Và  tôi hiểu đó là cái gì. Rồi sau đó ông cho tôi xem bài thơ của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm viết tặng ông khi nghe tin ông mắc trọng bệnh. Ông rất xúc động vì bài thơ đó. Ông vẫn thế vẫn đôi lúc vô tư như một cậu bé. Ông vẫn đi lạc trong trong chính thời đại mà ông đang sống. Tôi đã trò chuyện với không ít những nhà thơ của thế hệ mình. Họ vẫn luôn luôn đánh giá đúng những gì mà ông đóng góp cho thơ ca trong những năm chiến tranh. Ông mãi mãi là nhà thơ số 1 của thời đại ấy.  


Nguyễn Quang Thiều
(Nguồn: VietnamNet)

 

More...