THỀM LỤC ĐỊA NGÀY XUÂN NHÌN TỪ BẠCH HỔ -Thơ PHẠM TIẾN DUẬT

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

THỀM LỤC ĐỊA NGÀY XUÂN
       NHÌN TỪ BẠCH HỔ

 

Bão lụt qua rồi trời xanh như ước vọng
Từ trên giàn khoan thấy nước liền trời
Của nả dưới lòng sâu còn bao nhiêu hỡi biển
Mà sóng bạc đầu vui múa khắp trùng khơi?

Tôi và Mậu và Sơn và Đoan nữa
Mấy nhà thơ của đồng ruộng nghìn đời
Đứng sững sờ trước mấy giàn khoan lớn
Lật đáy biển tìm vàng giỏi thế Việt Nam ơi!

Xưa bắt ốc sục bùn đã khó
Sao Trọng sao Hòang sao Đức trở bàn tay
Biết lục địa chỗ dày chỗ mỏng
Để đem giàu sang xây dưng nước non này.

Hỏi them nữa thì thấy lòng khúc mắc
Vợ anh đã theo người khác bởi xa anh
Biển một bên cái cậu Khoa viết thế
Tiền một bên lý mọn chẳng êm lành

Từ ngòai khơi nhìn về Đất nước
Một dải xa mờ sương sớm báo ngày vui
Anh có đủ tình dân có thể tình nhân lọai
Cái thiếu nơi giàn khoan là thiếu một em thôi.

Thềm lục địa xa mờ sương hay khói
Nhắc bao thời chinh chiến cam go
Nói chi đến hào hoa và phong nhã
Khi dân mình không biết đói hay no

Thềm lục địa có là biên giới đóng
Để tự vừa lòng “nhất mẹ nhì con”
Thềm lục địa có là biên giới mở
Để gío thổi vuông mà bụi lại vo tròn

Anh có thể quên em đêm nay để mai lại nhớ
Nhưng anh không có quyền quên đất nước một giây nào
Xưa người hơn ta chỉ vì ta quỳ xuống
Nay ta chỉ chùng chân họ đã đứng hơn ta

Biển ta đấy vàng ròng ấn khuất
Rừng xa kia bạc dấu khắp ngàn xa
Nước rộng dân đông sao gơi là nhược tiểu
Hai tiếng Việt Nam rực sáng dưới thiên hà

Từ Bạch Hổ nhìn vào bờ xa lắc
Thấy mây lành thanh thản chở tin vui
Tôi nghĩ về em như nghĩ về Đất nước
Đất người yêu bởi lẽ đất yêu người.


Vũng Tàu Hà Nội xuân 2006

More...

MÙA ĐÔNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


                                                                                                      Băng giá Mẫu Sơn
L
ạnh thế
Mùa đông
Dẫu không tiếng gió lùa
Buồn thế
Mùa đông
Dẫu không lời trách cứ
Hỏi nắng sao không đến cùng ta tâm sự
Cứ để heo may lặng lẽ kéo về? 

Có lẽ rồi những lạnh lẽo tái tê
sẽ như nước đầy vơi thân dã tràng xe cát
Xin hãy lắng nghe êm đềm điệu nhạc
Dẫu rằng ở mãi trùng khơi... 

Ở đó sầu đông theo sóng đã tan rồi
Hoà lẫn phù du trai ăn vào hoá ngọc
Niềm vui bỗng bật lên thành tiếng khóc
Nhặt nỗi buồn lên hôn nhè nhẹ ngọt ngào 

Ở đó mặt trời sẽ ấm áp làm sao
Làn gió hết cô đơn khẽ chạm vào môi lụa
Ở đó mùa xuân dịu dàng hương lúa
Nâng cánh chim xuân bay mãi tới chân trời... 

Sao ngọt ngào như thế giấc mơ ơi
Cứ dìu dặt bâng khuâng từng cơn gió
Cứ trăn trở khi mùa xuân gõ cửa
Ôi
Sắp phải giã từ
Lần nữa
Mùa đông !

More...

NAI CON MẶT TRỜI

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Nai con nép dưới mặt trời
Xốn xang theo sóng biển khơi dâng đầy
Mặt trời say mắt nai say
Màu xanh lãng đãng nắng mây bồng bềnh
 

Mặt trời trôi giưã mông mênh
Nai con lạc giưã chông chênh đất trời
Mải mê sóng hát xa vời
Bỗng nghe tiếng gió chơi vơi rất gần …

More...

TRỜI ĐÀY

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Đã thề  chỉ nói lời hay
Lại vui nói tuột lời say với người
Đã thề trọn kiếp rong chơi
Lại vô tình vướng sự  đời giăng câu
 

Tưởng vui thơ túi rượu bầu
Lại thương sương muối trên đầu người dưng
Tưởng vi vu giữa muôn trùng
Lại vô duyên lạc vào vùng hoang sơ
 

Đã thề giũ hết mộng mơ
Vẫn không thoát phận ngu ngơ trời đày!

More...

GỬI LANGBIAN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG



Trở lại chốn xưa Đà Lạt
Chiều xuân. Nắng xế. Tình cờ
Em mải ngắm trời bát ngát
Quên chào cả khách làng thơ

Ẩ hiện dáng hình tiên nữ
Vấn vương giữa chốn phong trần
Ngực trẻ căng đầy khát vọng
Hướng về một cõi bâng khuâng

Sao nỡ để Hồ Than thở
Để buồn Thung lũng Tình yêu
Để cho nước sầu vô cớ
Để mây phủ khói lam chiều

Núi ơi mặt trời còn đó
Tình yêu ấm mãi muôn đời
Trái tim ơi đừng buốt giá
Thương nào chỉ một lần thôi

Lạc giữa đồi hoa phố núi
Ngẩn ngơ như cảnh như người
"Mimoza..." lời thánh thót
Hòa cùng tiếng sáo thiên thai

Cho nhắn gửi vào thương nhớ
Gửi vào khói tỏa mờ sương
Gửi vào ngàn thông thơm gió
Bài thơ viết vội trên đường...

 

More...

BẾN ĐỖ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Hai mươi lăm năm thoảng trôi
Mãi mãi yên bình bến đỗ
Dẫu đi cuối đất cùng trời
Nỗi nhớ vẫn đầy nỗi nhớ

Ngày xưa em về làm vợ
Mắt huyền lấp lánh đôi mươi
Một nửa đã cùng một nửa
Sẻ chia mưa nắng cuộc đời

More...

PHẠM TIẾN DUẬT - NHỮNG BÀI THƠ MÃI CÙNG NĂM THÁNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Xin giới thiệu với bạn đọc 2 trong số những bài thơ nổi tiếng của Nhà thơ Phạm Tiến Duật
mà vần thơ và giai điệu từ lâu đã đi sâu vào tâm khảm mỗi con người Việt.


BÀI THƠ
VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH
  


Không có kính không phải vì xe không có kính
bom giật bom rung kính vỡ mất rồi
ung dung buồng lái ta ngồi
nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng

Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim

thấy sao trời và đột ngột cánh chim
như sa như ùa vào buồng lái

More...

PHẠM TIẾN DUẬT - NHỮNG BÀI THƠ MÃI CÙNG NĂM THÁNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

NHỚ

Lời một chiến sỹ lái xe

 
Cái vết thương xoàng mà nằm viện
Hàng còn chờ đó tiếng xe reo
Nằm ngửa nhớ trăng nằm nghiêng nhớ bến
Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo.
1969
 

More...

SỢI BẠCH KIM

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Một sợi bạch kim
Vương vào suối tóc
Hai sợi bạch kim
Đan thành chuỗi ngọc
 

Ôi mới hôm nào
Đời xanh là thế
Năm tháng trôi mau
Vui buồn đẫm lệ
 

Nhớ tháng năm xưa
Chập chờn giông bão
Một nách hai con
Mình em tần tảo
 

Thương quá là thương
Ngập tràn tim óc
Xin cám ơn đời
Cho anh bích ngọc
 

Một sợi bạch kim
Hay ngàn sợi nữa
Anh vẫn yêu em
Như thời thiếu nữ...
 

More...

Ca khúc GỬI NGƯỜI EM GÁI HUẾ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

                                 GỬI NGƯỜI EM GÁI HUẾ

                                       Nhạc    Trung Kim
                          Thơ Nguyễn Quyết Thắng
                              Ca sỹ Thanh Phong
                            Hòa âm & mix   Vĩnh Hà

*** 

                

More...