LỤC BÁT NGÀN NĂM (4)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 


 ĐỪNG VỀ


Mặt trời như một dấu son
Mang vào đêm cả Sài Gòn mộng mơ
Trăng non khuất tự bao giờ
Để ngàn sao dệt bài thơ giữa trời! 

Có gì thương thế người ơi
Mưa sa nón ướt nụ cười long lanh
Đừng về! Đêm đã sang canh
Trời khuya e lại tròng trành đò khuya..  


GỬI HUẾ


Gửi người em gái Kim Luông

Một lời thương một lời thương ban đầu

Sao xanh xanh thẳm một màu
Sao êm ả tựa như câu hẹn hò
Hương Giang ơi tự ngàn xưa
Cây đa bến nước con đò còn đây
Vầng trăng khi khuyết khi đầy
Có soi tỏ trái tim này ngẩn ngơ ?

"Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ sợ phá Tam Giang.."

Câu ca xưa ngỡ nhẹ nhàng
Mà sao bỗng thấy phũ phàng thờ ơ

Giá đừng như tỉnh như mơ
Giá đời đứt hẳn đường tơ cho rồi
Giá không có một nụ cười
Để cho đau đáu suốt đời vì nhau


Bao lần cứ hẹn lần sau
Bấy lần lỗi hẹn phải đâu vô tình
Huế thì cứ mãi mãi xanh
Chỉ riêng có một mình anh bạc đầu!


Chợt nhìn về bến Văn Lâu
Một ngôi sao hiện giữa bầu trời khuya...



NGẨN NGƠ


Thế rồi lại phải xa nhau

Để cơn gió lạc vườn cau thẫn thờ
Thề rồi lại phải ngẩn ngơ
Để bâng khuâng một vần thơ giữa trời

Đừng buồn nhé trái tim ơi
Dẫu con sóng bạc trùng khơi rất buồn
Thưong mùa hè nhuốm cô đơn
Muốn thiêu đốt cả hoàng hôn cuối trời


Lặng yên nhé lặng yên ơi
Ngẩn ngơ thương ngẩn ngơ cười ngẩn ngơ...



TRỜI ĐÀY


Đã thề  chỉ nói lời hay

Lại vui nói tuột lời say với người
Đã thề trọn kiếp rong chơi
Lại vô tình vướng sự  đời giăng câu 

Tưởng vui thơ túi rượu bầu
Lại thương sương muối trên đầu người dưng
Tưởng vi vu giữa muôn trùng
Lại vô duyên lạc vào vùng hoang sơ 

Đã thề giũ hết mộng mơ
Vẫn không thoát phận ngu ngơ trời đày!

More...

LỤC BÁT NGÀN NĂM (3)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

VŨNG TÀU


B
iết nhau đã tự lâu rồi
Mà chưa dám ngỏ đôi lời cùng nhau
Hỏi rằng duyên cớ vì đâu
Đợi khi bạc trắng mái đầu mới thương?


Ngày xưa gió cát thoảng hương
Núi che Bãi Dứa biễn nhường Bãi Dâu
Ngày xưa có cánh hải âu
Cứ e ấp giữa dạt dào trùng khơi

Ngày xưa nếu hiểu nhau rồi
Khiến đâu đến nỗi một trời Nghinh Phong
Gió đâu phải dấu trong lòng
Phải sang Bãi Trước lại vòng Bãi Sau


Thời gian dẫu đổi thay màu
Vẫn trinh nguyên một Vũng Tàu ngày xưa
Núi bồng bềnh biển đung đưa
Xin cho làm mái chèo khua thủa nào...


SƯƠNG KHÓI TÂY HỒ



T
ròng trành sóng níu tay em
Gió lay động cả toà sen Tây Hồ
Dặt dìu sương khói hư vô
Run run khẽ chạm non tơ má hồng


Ngày mai ngày mốt.. bềnh bồng
Lá sen hương cốm trầu không trăng tròn..
Một vùng nước nước non non
Giữa man mác phố có còn Hồ Tây...



More...

LỤC BÁT NGÀN NĂM (2)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 


THÁP CHÀM

Chơ vơ in giữa lưng trời
Ba ngôi tháp với ngọn đồi chông chênh

Còn gì đâu hỡi mông mênh
Hồn xưa liệu có hiện quanh chốn này
Vật thờ tỏa khói hương bay
Tình yêu đôi lứa ắp đầy xốn xang

Còn đâu những vũ điệu Chàm
Tấm thân thon uốn cung đàn chơi vơi
Còn đâu hùng khí một thời
Vó câu xen giữa tiếng cười chiến binh

Hỡi người xưa dẫu vô tình
Hãy cho tôi được nghiềng mình phút giây..


LỜI BIỂN


Xin đừng trách nhé dòng sông

Nếu hay con nước ngược dòng vì đâu
Nhớ chăng tự thủa ban đầu
Lời sông còn ấm thương câu hẹn hò


Dòng sông còn có đôi bờ
Buồn vui với những chuyến đò ngược xuôi
Biển không bên lở bên bồi
Ngàn năm vẫn nguyện một lời cùng nhau


Màu hoa nhuộm tím chân cầu
Lục bình ơi nắng vương sau cánh bèo
Ngẩn ngơ thương mái tranh nghèo
Lênh đênh đâu tiếc sóng triều dạt trôi


Trái tim đã trót yêu rồi
Mới xui con nước thay lời trước sau
Nếu là biển chẳng thẳm sâu
Làm sao khiến sóng bạc đầu sông ơi...


NGOÁI NHÌN


Ngoái nhìn trắng muốt ngàn mây

Sao trinh trắng thế cho đầy lênh đênh
Ngoái nhìn ngọn gió mong manh
Xốn xang như cánh chim xanh lưng trời


Bỗng thương đôi mắt em cười
Hồn nhiên quá giữa cuộc đời phù du
Gom từng lấp lánh mông mơ
Thả theo con sóng hững hờ về khơi...


TRUNG DU


p e sương giá núi đồi
Mùa xuân hé triệu mặt trời non tơ
Con đường vắt vẻo trong mơ
Ngất ngây bóng cọ nhấp nhô Đền Hùng...

More...

LỤC BÁT NGÀN NĂM (1)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 


HÀNH TRANG


Hành trang theo suốt cuộc đời

Là em và một mặt trời lãng du
Bóng hè đã chợt vào thu
Lá vàng rơi lá vàng ru lá vàng
Giật mình giữa những lang thang
Tuyết vương trắng muốt gió ngàn Sa Pa
Biết là nỗi nhớ ngân nga
Đã thành sắc thắm đào hoa Tây Hồ
Nắng vàng tơ dệt thành thơ
Ngẩn ngơ thoáng hiện giấc mơ cuối trời...



MÁ LÚM ĐỒNG
TIỀN


Chợt vương má lúm đồng tiền

Những vần thơ cuả hoa niên một thời

Ngày xưa thuở ấy xa rồi
Tóc mây buông ngập vai người tròn căng
Ngày xưa ai bảo em rằng
Cây Đa chú Cuội vầng Trăng hững hờ
Ngượng ngùng từ biệt tuổi thơ
Đã thành người lớn bao giờ đâu em
Vẫn vương vấn tiếng dế mèn
Trái tim xưa vẫn chưa quen bồi hồi
Biết chi non biển xa vời
Xốn xang nghe tiếng em cười trong veo
Trách anh vụng dại quá nhiều
Giá chi dám ngỏ lời yêu một lần...

Trời mưa nước chảy qua sân
Em lấy chồng gần hay lấy chồng xa
Đừng nhìn chú Cuội cây Đa
Để cho má lúm nhạt nhòa vầng Trăng!

More...

ĐI TÌM CÁI MỚI CHO THƠ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG



Đ
i tìm cái mới cho thơ

Mà sao đến mãi bây giờ chưa ra
Vẫn là mớ bảy mớ ba
Vẫn câu lục bát dân ca êm đềm?

Đi tìm cái mới cho em
Ất ơ vần điệu tòm tem thơ người
Xăm xăm giữa chốn chợ trời
Kẻ mua người bán xin mời "Thi nhân"(!)
Lành thành què hóa cách tân
Lơ mơ câu chữ thành dân nhà nòi
Ngại chi miệng thế chê cười
Ngất ngây chiếc bóng nghiêng soi bóng mình...

Thoáng nhìn về chốn hư vinh
Mà thương bến nước sân đình cây đa !

More...

HOA TRE

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 
Có loài hoa chỉ nở một lần
Để chào và tạ từ trái đất
Cho bâng khuâng đàn ong mật
Dịu dàng quấn quýt hương hoa

Kiêu hãnh một đời
Trước lúc chia xa
Tre dâng tặng mặt trời hé mở
Những chùm hoa đung đưa
Gom tình yêu nỗi nhớ
Gom hạnh phúc bình yên trăn trở
Nâng niu trao lại cho đời
Từng giọt nắng vàng
Mang sự sống sinh sôi...


More...

LỬA HÈ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG



Nhìn đám mây xa đang lang thang trôi
Nhìn lá hoa tươi thắm dưới mặt trời

Vọng tiếng ve ngân trưa hè xao xuyến
Vọng tiếng sóng xô ru trời ru biển

Xòe búp tay thon hứng ngọn gió xa
Nhẹ gót chân son tan vào ngàn hoa

Mùa xuân đi qua vô tình ngoái lại
Để hè đốt thiêu lưng trời khắc khoải

Hoàng hôn đang rơi. Phượng hồng chơi vơi
Sắc lửa tan trong bóng đêm buông rồi

Dìu dặt võng đưa theo vầng trăng
sáng
Đêm khép lại rồi. Ngàn mây ngừng trôi...


More...

BIỂN HỒ PLEIKU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

  
                               
M
ang theo một gánh trăng đầy
Trải thu vàng rực tháng ngày sầu đông
Ngân nga giữa tiếng chiêng cồng
Lời yêu vang vọng suối sông đại ngàn

Một thời hừng hực dung nham
Để rồi lãng đãng mênh mang Biển Hồ *
Ngập ngừng kẽ lá non tơ
Tiếng nai khuya chạm lá khô xạc xào

Thông buồn nghiêng gió lao xao
Lăn tăn sóng vỗ cồn cào hồ thu...

*Biển Hồ một thắng cảnh nổi tiếng ở Pleiku được hình thành vào
thời Pleistocene (cách đây hơn 1 triệu năm) từ một miệng núi lửa
đã ngừng hoạt động ở độ cao trên 1000 m so với mực nước biển


More...

BRASOV

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Lâu đài Peles (Sinaia)

  Bốn bề núi biếc pha tuyết trắng
  Giữa trời lãng đãng một làn mây 
  Vi vút ngàn thông ngây ngất nắng
  Lấp ló sườn non khói tỏa bay

  Brasov ơi chào em nhé
  Tuyết giang tay níu nét xuân gầy
  Gửi tâm hồn lại chiều thanh vắng
  Và tiếng thơ vang vọng đất này...

   Brasov Romania
   2/1969

More...

MÙA XUÂN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Thoắt đã 35 năm kể từ Đại thắng Mùa Xuân 1975. Bài thơ tôi viết về những thời khắc hào hùng về một niềm tin phơi phới của tuổi trẻ lên đường hồi ấy nay đã thành một kỷ niệm một hồi ức rất xa nhưng vẫn trong sáng vô ngần ..

  M
ùa Xuân
 
  Con bướm bay tung tăng
  Cánh hồng khoe sắc thắm
  Con chim xanh gọi đàn
  Giữa trời mây xanh thẳm

  Mùa Xuân
  Nhành lá non rung rinh
  Đỡ hạt sương lấp lánh
  Ơi đôi mắt em yêu
  Cả trời xanh chắp cánh
  Bay cao
  Mang ước mơ xuân
  Trong sáng
  Ngọt ngào

                                                           Hạt sương
                                                           Cánh hoa
                                                           Niềm tin
                                                           Ánh mắt
                                                           Tất cả của ta
                                                                                 Bầu trời
                                                                                                Mặt đất

                                     Hôm nay đất trời cũng rầm rập hành quân
                                     Có đôi mắt sáng ngời vẫy gọi
                                                                                           Mùa Xuân !
                                                                                                                                      1975

More...