VENEZIA

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Venezia hay còn được quen gọi là Venice Vơ-ni-zơ... là một thành phố du lịch rất nổi tiếng của Italia. Thành phố đảo mang dáng hình một con cá khổng lồ đang dỡn sóng.Trước kia Venezia có thời đã là một nước cộng hòa giàu có và đầy thế lực. Tuy nhiên cách đây vài thế kỷ vai trò ấy giảm dần và Venezia chỉ còn nổi tiếng khắp nơi như một thành phố du lịch đầy hấp dẫn: Kênh rạch chằng chịt; nhà cửa san sát mấp mé mặt nước; những chàng trai cô gái nước da rám nắng Địa Trung Hải đẹp xinh hiếu khách. Không thể sử dụng xe hơi đi trong thành phố. Phương tiện taxi chính là đò là thuyền. Và từ lâu đó cũng là hình ảnh lạ kỳ thu hút khách thập phương. Du khách đến đây khó có thể quên được những chàng trai áo trắng sọc xanh vừa lái những con đò màu đen thon dài Gondola len lách khắp dọc ngang thành phồ vừa vút cao giọng hát làm mê đắm lòng người...
Venezia thật đẹp thật quyến rũ nhưng cứ ngày một chìm dần. Người ta sợ rằng một ngày nào đó Thành phố sẽ biến mất vào làn nước thẳm xanh của biển. Người ta đang tìm mọi cách để giữ lấy ...
 

Venezia

 

  Thành phố nổi hay là con nước nổi
Cứ trong veo như đáy mắt người tình
Thuyền len lách giữa nhà giữa phố
Áo xiêm cài căng gió mong manh

 


Quốc đảo Venezia đã vang lừng một thuở
Quảng trường San Marco sớm mai về tràn ngập bóng bồ câu

Cầu Rialto chiều buông dặt dìu trong tiếng hát
Santa Lucia giữa canh khuya đưa đón những đoàn tàu

 


 
 Chào Venezia trong dáng hình tiên cá
Trái tim xuân lộng gió bốn phương trời
Nắng thướt tha trên làn da quyến rũ
Nắng nhuộm bồng bềnh suối tóc vàng tươi

 


Đừng biến mất dưới làn nước biếc
Thành phố đảo ơi tươi đẹp biết nhường nào
Ra khỏi cửa là dọc ngang kênh rạch
Ngước mắt nhìn là lấp lánh trời sao...





GONDOLA


alt

Gondola ! *
L
ời chào mời du khách
Con đò lướt nhẹ tênh
Câu hát bồng bềnh
Hòa tiếng accordeon trôi vào sâu thẳm
Chàng trai lái đò cất lời ca đằm thắm
Santa Lucia...


Thành phố không dùng xe
 
Đò là taxi
Du khách lên đò đi
Hay len lách giữa dòng người đổ về trung tâm thành phố
Thăm những nhà thờ và quảng trường rực rỡ
Đầy ắp tiếng cười và cánh chim
hải âu


Đò lang thang đò ơi về đâu
Chuông nhà thờ báo canh khuya sao mặt trời vẫn thức?
Như cánh lá phiêu diêu trôi về miền ký ức
Tiếng hát Gondola réo rắt gọi ta về...


Tháng 8.2009

*Gondola?: Thưa có đi đò không?

 

More...

QUA SÔNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Lâu rồi trở lại quê xưa
Dòng sông đâu rồi có nhớ
Tuổi xuân ngọt ngào một thuở
Còn không đôi chút tơ lòng

Một thời hoa cải ven sông
Mưa ngâu nắng lùa thánh thót
Gió heo may thành mật ngọt
Câu thơ quấn quýt hương đồng

Bây giờ lững thững qua sông
Dòng sông đã thành khe cạn
Nương dâu chỉ còn dĩ vãng
Dừa xanh chếch bóng thu vàng

Lâu rồi lâu rồi không sang
Mùa xuân đâu còn con gái
Chiếc cầu thời gian đọng lại
Đưa ta vào cõi vô cùng...


Bên dòng sông Đáy
Tháng 7.2009


More...

EM ƠI MÙA XUÂN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 

Em ơi có phải mùa xuân
Không cho thu vàng đủng đỉnh
Không cho đông giá tần ngần
Trước màu xanh non vô định?

Gót hồng trong sương xúng xính
Tóc mây ngan ngát hương trời
Mầm xanh run run say tỉnh
Níu từng sợi nắng vàng tươi

Mùa xuân  theo về cùng nắng
Sao đông vẫn cứ se lòng
Và thu nhuốm vàng sắc lá
Đâu rồi xuân có biết không?

25.12.2008

 

More...

Videoclip MÁ LÚM ĐỒNG TIỀN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Videoclip (CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM)

MÁ LÚM ĐỒNG TIỀN

*

Nhạc: Quỳnh Hợp
Thơ:
Nguyễn Quyết Thắng
Thể hiện:
Quế Trân


chợt vương má lúm đồng tiền
Những vần thơ cuả hoa niên một thời

Ngày xưa thuở ấy xa rồi
Tóc mây buông ngập vai người tròn căng
Ngày xưa ai bảo em rằng
Cây Đa chú Cuội vầng Trăng hững hờ
Ngượng ngùng từ biệt tuổi thơ
Đã thành người lớn bao giờ đâu em
Vẫn vương vấn tiếng dế mèn
Trái tim xưa vẫn chưa quen bồi hồi
Biết chi non biển xa vời
Xốn xang nghe tiếng em cười trong veo
Trách anh vụng dại quá nhiều
Giá chi dám ngỏ lời yêu một lần...


Trời mưa nước chảy qua sân*

Em lấy chồng gần hay lấy chồng xa
Lặng nhìn chú Cuội cây Đa
Chạnh thương má lúm nhạt nhòa vầng Trăng!

More...

THẮP NÉN HƯƠNG THƠM NHÂN NGÀY GIỖ ĐẦU CỦA NHÀ THƠ PHẠM TIẾN DUẬT

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 
  
    Thế là đã một năm kể từ ngày nhà thơ Phạm Tiến Duật giã biệt chúng ta đi vào cõi vĩnh hằng. Ngày 4/12/2007 sao cứ tưởng như vừa mới hôm qua vậy. Mới hay đời người thật mong manh phù du. Và thật hạnh phúc làm sao trong những khoảnh khắc vô định đó có những người đã kịp khắc họa được một chân giá trị của đời mình. Phạm Tiến Duật đã làm được điều đó. Anh đã khẳng định được tài năng của mình bằng nhịp đập mãnh liệt của trái tim thơ bằng giọng điệu vừa hóm vừa duyên vừa ngang tàng tươi rói mà ở thế hệ anh không dễ mấy người có được.

     Tôi vừa có đợt đi xuyên Việt. Dọc đường có lần nghe một tiếng sói tru lên giữa rừng già trầm mặc mà sững sờ bỗng nhớ tới anh nhà thơ của Trường Sơn đại ngàn rồi thoáng buồn tê tái. Có một nhà văn cũng có lần viết về một Phạm Tiến Duật cô đơn người đi lạc giữa đời thường như vậy. Tôi tình cờ quen biết Nhà Thơ vài năm trước khi anh mất. Hồi ấy người ta thường thấy một Phạm Tiến Duất sôi nổi với vai trò MC trên Truyền Hình nhưng ít người thấy một Phạm Tiến Duật trầm tư bên ly rượu và khói thuốc. Người ta cảm nhận rằng sau "Vòng Trắng" nhiều lúc Anh thấy mình thực sự cô đơn gần như không có khả năng hòa nhập bầy đàn như bao người khác. Sau này dần dà tôi cũng hiểu được qua những lời anh tâm sự. Gặp chúng tôi anh trở nên khác hẳn trẻ ra và trở về xưa cũ. Có ai ngờ chỉ ít lâu sau khi tôi từ Sài Gòn bay ra thăm anh tại Bệnh viện 108 anh chỉ còn là một thân hình gầy guộc dây rợ khắp người không còn nói được một câu chỉ biết nắm khẽ tay tôi chứa chan đôi dòng nước mắt. Chị Phạm thị Thanh Bình người bạn gái thân thiết của nhà thơ đã hết lòng yêu thương chăm sóc hy vọng rồi đau xót bất lực bên anh cho tới những giây phút cuối của cuộc đời. Bây giờ anh Duật đã đi xa nhưng những người quen biết vẫn có thể gửi tin nhắn theo số máy di động của anh và nhận được trả lời. Nếu gọi theo số ấy người ta có thể nghe được một giọng nói ngọt ngào chỉ có điều không phải từ chính nhà thơ mà là từ người bạn tri âm ấy.Tôi trân trọng tình cảm của chị trân trọng những nghĩa cử của nhà văn Nguyễn Khắc Phục và các bạn bè thân thiết của Nhà Thơ đã cố gắng hết sức mình để cho ra kịp Phạm Tiến Duật-Thơ Phần đầu của bộ ba Tuyển Tập trước khi Anh từ giã cõi đời.

    Anh Duật ơi với tư cách một nhà thơ dẫu ba chìm bảy nổi từng ấy thời gian và những gì anh để lại đã đủ khắc họa một tượng đài. Hãy thảnh thơi chốn vĩnh hằng . Đời người "sinh ký tử quy" cuối cùng ai chẳng về nơi ấy. Sống như anh hạnh phúc lắm rồi. Hãy thả hồn bay dọc Trường Sơn mà ngắm nhìn đất nước non sông để vợi đi những nỗi niềm Anh nhé...


Xin post lại bài thơ viết tặng Anh ngày trước khi Anh sắp ra đi thay một nén tâm nhang kính dâng lên hương hồn người đã khuất. Anh Duật ơi...


CÂY THÔNG ĐỨNG GIỮA TRỜI  
  
                               Kính tặng nhà thơ Phạm Tiến Duật   


Có thể bóng dáng của những cuộc chiến tranh đã mãi xa rồi
Cuộc sống chỉ còn hoa thơm và tiếng hát
Song đâu thể quên đi một thời lửa đạn
Một thuở hào hùng của thế hệ cha anh
Máu của hàng triệu người con đổ xuống làm đất nước tươi xanh
Để Bắc Nam nắm tay ca vang khúc khải hoàn thống nhất
Đi dọc Trường Sơn
Như có tiếng võng ai đưa có bài ca ai hát
Kỷ niệm cứ ắp đầy về một chiến trường xưa...

Hai nửa Trường Sơn bên nắng bên mưa
Để ai Nhớ
cồn cào cả khi vào nằm viện
Chuyện hàng cây yêu đương
Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Lửa đèn
Vầng trăng và những quầng lửa giữa Trường Sơn đông Trường Sơn tây
Áo của hôm nào người của  hôm nay
Cho anh được Gửi em cô thanh niên xung phong nhánh lan rừng bên cánh võng
Đi trong rừng
Nghe em hát trong rừng
Khúc hát thanh xuân
ngày nào anh tặng
Như vẫn còn đâu đây
Rồi lại lên xe rồi lại xuyên ngàn mây
Lại nắng lửa mưa rừng...ha ha cười mặt lấm
Niềm vui tuổi hai mươi ra trân
Đã hóa thành những khúc tiến quân ca!

Chiến tranh qua rồi
Ký ức dễ đâu qua
Vêt thương đã bao năm tưởng liền da đôi lúc còn rỉ máu
Nhà thơ của Trường Sơn đại ngàn yêu dấu
Vẫn như lạc giữa đời thường giữa không gian thời gian
Giữa những trăn trở phù thịnh phù suy như dịch hạch lan tràn
Giữa bao toan tính dại khôn cố trúc trắc cả câu thơ lẫn lòng mình cho kịp đà đổi mới
Giữa cái thiện non tơ và cái ác tà lách len như loài cỏ dại ...

Anh tin cuộc đời này vẫn đẹp như thơ
Giản dị tựa cách nghĩ suy cũa Ông già thuốc bắc

Giản dị tưa niềm tin xưa một thời đánh giặc
Vẫn trăn trở hôm nay từ biển hướng nhìn bờ...

Cuộc sống phù du
Sinh-lão rồi bệnh-tử
Có sao đâu
Bởi Anh mãi là MỘT NHÀ THƠ và MỘT CON NGƯỜI
Ung dung
tự tại suốt đời
Nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng
Với một trái tim
nghĩa tình sâu nặng
Sống như Anh hạnh phúc lắm rồi
Cây thông đứng giữa trời cũng sừng sững thế mà thôi! 


Sài Gòn 27.10.2007


*  Bài đăng trên báo Văn nghệ Trẻ số 45(572)  Chủ nhật 11.11.2007 
**Tất cả những chữ in nghiêng là tên các bài thơ và câu thơ của PTD.
   

More...

NỖI NHỚ NAO LÒNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Bay giữa trời
Đúng ngày Nhà Giáo
Ngày của em
Cô giáo dịu dàng đoan trang tần tảo

Định tặng em hoa
Hoa đã đầy ắp căn phòng
Hoa lưu ly hoa hồng...
Hoa là tấm lòng thảo thơm mẹ hiền em dành cho con trẻ

Anh yêu em
Cũng chính bởi những điều giản đơn như thế
Nên thơ tặng giữa ngàn mây
Có nỗi nhớ nao lòng !

VN756 20.11.2008

More...

Ca khúc Mùa Đông

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 

MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Quyết Thắng
Nhạc: Trung Kim
Thể hiện: Hồng Hạnh
Hòa âm: Vĩnh Hà

*

 

Lạnh thế
Mùa đông
Dẫu không tiếng gió lùa
Buồn thế
Mùa đông
Dẫu không lời trách cứ
Hỏi nắng sao không đến cùng ta tâm sự
Cứ để cho mưa lặng lẽ kéo về? 

Có lẽ rồi những lạnh lẽo tái tê
Cứ như nước vơi buồn thân dã tràng xe cát
Xin hãy lắng nghe êm đềm điệu nhạc
Dẫu rằng ở mãi trùng khơi... 

Ở đó sầu đông theo sóng đã tan rồi
Hoà lẫn phù du trai ăn vào hoá ngọc
Niềm vui bỗng bật lên thành tiếng khóc
Nhặt nỗi buồn lên hôn nhè nhẹ ngọt ngào 

Ở đó mặt trời sẽ ấm áp làm sao
Làn gió hết cô đơn khẽ chạm vào môi lụa
Ở đó mùa xuân dịu dàng hương lúa
Nâng cánh chim xuân bay mãi tới chân trời... 

Sao ngọt ngào như thế giấc mơ ơi
Cứ dìu dặt bâng khuâng từng cơn gió
Cứ trăn trở khi mùa xuân gõ cửa
Ôi
Sắp phải giã từ
Lần nữa
Mùa đông !

More...

HẢO VỌNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 

Khi đặt chân tới Cape Town điểm đầu tiên người ta muốn tới thăm chưa phải là Table Mountain hoặc Water Front khá hấp dẫn ở cận kề trung tâmThành Phố mà là Mũi Hảo Vọng (Cape of Good Hope) điểm du lịch nổi tiếng ở cực nam của Châu Phi được đặt tên bởi Bartolomeu Dias nhà thám hiểm người Bồ Đào Nha khi lần đầu ông qua đây năm 1488. Bây giờ đến Khu Bảo tồn quốc gia Hảo Vọng men theo đường mòn đầy hoa Protea ( loài hoa có màu vàng tơ tới tím nhạt đặc trưng cho Nam Phi) leo lên đỉnh núi bên ngọn hải đăng Cape Point bạn sẽ nhìn thấy toàn cảnh biển trời thơ mộng của vùng địa danh nổi tiếng này ...

Tập tin:Cape of Good Hope.jpg

HẢO VỌNG


Dừng chân bên ngọn hải đăng Cape Point
Tận cùng Châu Phi sôi động
Bên trái là Ấn Độ Dương
Bên phải là Đại Tây Dương và Hảo Vọng
Nam Cực ơi phía trước ta rồi !

Hảo Vọng cô đơn thăm thẳm giữa biển khơi
Biển rất xanh trời rất xanh và bồng bềnh mây trắng
Hơn năm trăm năm đã qua đi những đóa hoa Protea vẫn rạng ngời trong nắng
Tiếng Bartolomeu Dias can trường còn vang vọng đâu đây
 
Đàn hải âu vẫn ríu rít lượn bay
Lũ chim cánh cụt hiền lành vẫn lon ton chập chững
Bầy hươu cao cổ ngựa vằn nhởn nhơ và đám đà điểu buồn lững thững
Bứt những chiếc lá non giữa nhọn sắc gai rừng

Hàng triệu lượt người đã tới đây thăm
Hy-vọng-tốt-lành giữa hai đại dương chan hòa không biên giới
Vừng dương nồng nàn biển xanh vời vợi
Nụ cười tuổi thanh xuân da trắng da màu lấp lánh tựa kim cương...


Cape Town

25.10.2008


More...

CÔN ĐẢO

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Quần đảo một thời mang tên "Địa ngục trần gian" với 16 hòn đảo lớn nhỏ cách Vũng tàu 97 hải lý và cách cửa Hậu Giang 45 hải lý về phía đông nam trải dưới cánh bay như một chú gấu nô đùa ngập tràn ánh nắng. Sân bay Cỏ Ống xưa nay là Sân bay Côn Sơn đón tôi như một người thân trở lại sau 16 năm trời. Nhiều đổi khác sau từng ấy thời gian song nét tươi đẹp hoang sơ của một Vườn Quốc gia vẫn còn lồ lộ.Tôi tới thăm Viện Bảo tàng Chuồng Cọp và Nghiã trang Hàng Dương. Mộ chị Sáu giờ đã khang trang rồi. Nghĩa Trang Hàng Dương được tu tạo lại chia làm 3 khu A B C giờ tựa một công viên tâm linh cho hàng triệu người thăm viếng. Tôi cũng đã tới viếng thăm Miếu thờ bà thứ phi của Chúa Nguyễn Ánh là Hoàng Phi Yến ( tên tục Lê thị Răm) và Miếu thờ Hoàng tử nhỏ Hội An ( tên tục Hoàng tử Cải) người bị chồng giam vào hang đá kẻ bị cha quăng xuống biển. Thắp nén hương kính viếng vong linh hàng chục ngàn người đã khuất và cầu mong các bậc tiên liệt phù hộ cho Côn Đảo với vị trí địa lý và tiềm năng vượt trội của mình sớm trở thành một "Thiên đường nơi trần thế".

Muốn tới Vũng Tàu phải đi qua cầu Cỏ May. Muốn ra Côn Đảo phải tới sân bay Cỏ Ống. Có thể cái lý giải không ăn nhập gì ấy lại là những gợi mở ban đầu để hình thành một bài thơ chăng? 


Mỗi lần qua cầu Cỏ May
Chợt nhớ sân bay Cỏ Ống
Hôm nay giữa trời lồng lộng
Bỗng lại nhớ về Cỏ May

Nghĩa là anh đến chân mây
Nơi bình minh em thầm nhắc
Nghĩa là cách xa dằng dặc
Nên thương nhớ cứ bời bời

Cánh cò lấp lánh biển khơi
Biển trong veo triền cát trắng
Đỉnh Côn Sơn nhòa trong nắng
Gió trời ve vuốt tinh khôi

"Gió đưa cây cải về trời...*"
Còn đây Miếu Bà Miếu Cậu
Tới Hàng Dương thăm Chị Sáu
Giữa ngàn ngôi mộ khói hương

Ơi Hòn Bảy Cạnh Côn Lôn
Đầm Tre Đầm Trầu Cỏ Ống
Hòn Bà Hòn Tre Hòn Trứng
Hòn Cau Hòn Trác Bến Đầm...

Máu đào đổ suốt trăm năm
Mắt trời biển xanh ngân ngấn
Khép vào nỗi đau bất tận
Mở lòng hứng gió ngàn phương

Ngày mai Bản đồ Tổ quốc
Có thêm Côn- Đảo- Thiên- Đường!

Côn Đảo
11.10.2008


More...

Giai điệu MÙA ĐÔNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

MÙA ĐÔNG
 - Thơ Nguyễn Quyết Thắng
 - Nhạc Trung Kim

 

Lạnh thế
Mùa đông
Dẫu không tiếng gió lùa
Buồn thế
Mùa đông
Dẫu không lời trách cứ
Hỏi nắng sao không đến cùng ta tâm sự
Cứ để cho mưa lặng lẽ kéo về? 

Có lẽ rồi những lạnh lẽo tái tê
Cứ như nước vơi buồn thân dã tràng xe cát
Xin hãy lắng nghe êm đềm điệu nhạc
Dẫu rằng ở mãi trùng khơi... 

Ở đó sầu đông theo sóng đã tan rồi
Hoà lẫn phù du trai ăn vào hoá ngọc
Niềm vui bỗng bật lên thành tiếng khóc
Nhặt nỗi buồn lên hôn nhè nhẹ ngọt ngào 

Ở đó mặt trời sẽ ấm áp làm sao
Làn gió hết cô đơn khẽ chạm vào môi lụa
Ở đó mùa xuân dịu dàng hương lúa
Nâng cánh chim xuân bay mãi tới chân trời... 

Sao ngọt ngào như thế giấc mơ ơi
Cứ dìu dặt bâng khuâng từng cơn gió
Cứ trăn trở khi mùa xuân gõ cửa
Ôi
Sắp phải giã từ
Lần nữa
Mùa đông !

More...