BA BỂ VÀO THU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Trời đã vào thu mà dòng sông Năng vẫn đục ngầu nước lũ. Song lạ thay khi sắp nhập vào Hồ Ba Bể màu đỏ của phù sa bỗng trở nên hiền hòa như muốn được níu giữ lại cùng sông. Thay vào đó là một màu xanh biêng biếc bình lặng như chiếc gương trời soi bóng mây trôi. Khách du tha hồ thở hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành  dõi căng tầm mắt thưởng thức cảnh hữu tình sơn thủy để rồi thả hồn theo tiếng gió ru và thì thầm sóng nước...

Mái chèo khua nhẹ nước sông Năng
Núi biếc trập trùng mây gió giăng
Ơ kìa sơn nữ xòe ô nắng
Chân trần thoăn thoắt ngực tròn căng

Thuyền lướt nhẹ tênh Hồ trên núi
Non xanh nước biếc tự muôn đời
Gửi đục cho dòng sông lưu giữ
Trao nguồn trong vắt để mây trôi

Ba Bể Ao Tiên nhòa sương khói
Đảo xưa lãng đãng ẩn ven hồ
Sáo ai dìu dặt lưng chừng núi
Chiều vàng khe khẽ động hồn thơ...

26.08.2008

More...

VIẾT VỀ MÙA THU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

 

Trái sấu


Một trái sấu lăn tròn
Lá bay không kịp đỡ
Mẹ âu yếm nhìn con
Vệt nắng dài góc phố

Hà nội. Trưa không ngủ
Thu chớm đọng bên đường
Trên bàn tay thiếu nữ
Trái sấu vàng tỏa hương...



Thu về Phú Sỹ


Lấp lánh mặt hồ Hakone trong veo
Em hiện giữa mây trôi và bồng bềnh suối tóc
Có chú cá tình cờ mở đôi mắt ngọc
Ngẩn ngơ theo mắt em cười

Giá đừng có chiếc lá vàng vô ý buông rơi
Giữa mặt nước trong xanh báo thu về Phú Sỹ
Hẳn đã có cuộc trùng phùng tuyệt mỹ
Và đã có ai bộc bạch với ai rồi...



Mùa Thu


Mùa Thu mùa Thu
Tròn đôi mắt nắng
Ngọt lịm môi hồng

Trời Thu biếc trong
Tình thu man mác
Hồn Thu dào dạt

Mở lá sen tròn
Chụm ngón tay thon
Thơm lừng hương cốm

Dẫu đời bề bộn
Dẫu nắng hững hờ
Lẻn nhúm vần thơ
Tung hồng vạt áo

Mùa Thu huyền ảo
Xanh thẳm đất trời
Môi em trái chín
Chạm vào hồn tôi !



More...

SẼ...

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Biển sẽ thật buồn nếu không có sóng
Sóng sẽ thật buồn nếu chẳng có em
Em sẽ thật buồn nếu trời xanh khát vọng
Chẳng được ấp ôm trái đất dịu hiền...

More...

ĐẾN HÀNG CHÂU NHỚ TÔ CHÂU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Ngạn ngữ Trung Hoa có câu "Sinh tại Tô Châu ở tại Hàng Châu ăn tại Quảng Châu và được an nghỉ tại Liễu Châu" đó là nguyện ước. Song khi viết về một địa danh nổi tiếng với bao giai thoại lịch sử và những thiên diễm tình xưa thì thật khó mà tách biệt Tô Châu ra khỏi Hàng Châu cho dù hai thành phố này cách nhau hàng trăm cây số. Người làm thơ cũng không muốn tách Tây Thi ra khỏi Phạm Lãi tách Ngũ Tử Tư Ngô Vương Phù Sai hay Việt Vương Câu Tiễn... ra khỏi những trang bi hùng diễn ra trên cả hai mảnh đất Cô Tô và Cối Kê thời Xuân Thu Chiến Quốc. Lấy cái nền thủy mạc Tây Hồ và màu xanh Ngô đồng ngăn ngắt Hàng Châu có phần điểm xuyết Cô Tô vang vọng hồn thơ Trương Kế và tiếng quạ kêu tiếng chuông chùa giữa trăng sương Hàn Sơn Tự để viết về một vùng danh thắng của Giang Nam có lẽ là hợp lý và cũng là chủ ý tự ban đầu của kẻ lãng du đến từ Việt nam này. 

 

 


H
àng Châu gót hồng khuất lối
Phố xanh rợp bóng ngô đồng
Sông xưa Tiền Đường lặng lẽ
Trập trùng cổ tháp rêu phong

Thuyền trôi Tây Hồ lấp lánh
Lá hoa sen nước la đà
Dặt dìu đê Tô đê Bạch
Một thời  Cư Dị Đông Pha


Ơi Tô Châu Hàn Sơn Tự
Chuông khuya vang vọng đêm trường
Ngẩn ngơ
Phong Kiều Dạ Bạc
"Nhìn trời trăng lạc đầy sương.." 

Ơi Cô Tô ngàn năm trước
Dấu xưa in tới bây giờ
Một thời Xuân Thu chiến quốc
Con đường tơ lụa và thơ

Chập chờn bao nhiêu tích cũ
Lương Sơn Bá- Chúc Anh Đài
Chuyện tình Tây Thi- Phạm Lãi
Chuyện đời Câu Tiễn- Phù Sai...                                                                      
PHONG KIỀU DẠ BẠC
                                                                                                              (Thơ Trương Kế ảnh chụp tại Hàn Sơn Tự)
Hàng Châu cong cong nét liễu                                                                  Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Mây trời lãng đãng hư không                                                                  Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Thành xưa nhạt nhòa sương khói                                                               Cô Tô thành ngoại Hàn Sơn Tự
Xanh ngăn ngắt bóng ngô đồng...                                                        Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

More...

THĂM NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Hình ảnh Trung tâm nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn. 

Đứng lặng phút giây
Có phải nơi đây xưa là Giới tuyến
Hơn hai mươi năm chia cắt hai miền ?
Con đường Hồ Chí Minh song song cùng với biển
Giữa Trường Sơn đại ngàn trầm mặc uy nghiêm...

Đất mẹ ơi hãy cho con được khóc
Các anh chị em ơi đau đáu những linh hồn
Hơn hai mươi ngàn chiến sỹ hy sinh trên con đường bi tráng
Mới hơn mười ngàn mộ phần được ấm áp khói hương

Nghĩa trang Trường Sơn
Nơi có hồ nước trong xanh bốn mùa không cạn
Nơi đồng đội nằm đây thành cả một sư đoàn
Nơi máu thắm các anh nhuộm xanh rờn sắc núi
Để bao người phụ nữ ở quê nhà trắng xóa khăn tang !

Gió ơi
Đừng níu tay tôi
Hãy để tôi lắng tai nghe tiếng các anh qua rì rầm biển cả
Hãy để tôi nhìn những gương mặt tuổi hai mươi tạc vào vách đá
Trùng điệp một thế hệ vàng son Anh- Bộ- Đội- Cụ- Hồ

Hương đã thắp cho bao mộ phần nước mắt vẫn chưa khô
Xin thành kính trước anh linh bao người con trung hiếu
Hàng triệu người đã về thăm lặng đi và chợt hiểu
Giá của sự hy sinh quá đỗi lớn lao này...

Mãi mãi vẫn còn đây
Nơi yên nghỉ của các anh giờ quây quần nắng gió
Có núi có sông có hoa rừng thắm đỏ
Và vang vọng phía cuối trời có tiếng mẹ ru con

Nghĩa trang Trường Sơn nơi đầu sông Bến Hải
Nhắn gửi với mai sau hãy nhớ về nguồn !


Tháng Bảy 2008.

More...

XIN ĐỪNG

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Xin đừng soi bóng vào gương

Để cho tiếc nuối nhớ thương một thời


Xin đừng dõi mắt trùng khơi

Lỡ đâu chẳng thấy khoảng trời ngẩn ngơ


Xin đừng vương nắng vào thơ

Để ta lại phải thẫn thờ vì nhau…

More...

ĐÂU BIẾT

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Mặt trời tưởng nắng vàng sưởi ấm khắp thế gian
Đâu biết còn bao góc khuất đầy tối tăm băng giá
Mặt trăng ngỡ ánh lung linh thấu hết lòng biển cả
Đâu biết chốn thẳm sâu vẫn ăm ắp sóng ngầm
 

Con người tới tận cùng trái đất
Mới biết chân trời lấp lánh mãi xa xăm…

More...

THÁP CỔ & CHÙA TRẤN QUỐC (Mừng Đại Lễ Phật Đản LHQ 2008)

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


THÁP CỔ

 
 Giữa hồng hoang dĩ vãng vẫn xanh rờn
 Đại thụ giang tay ôm từng phiến đá
 Thời gian cứ rụng rơi ắp đầy xác lá
 Tháp cổ hiện về thăm thẳm cô đơn...




CHÙA TRẤN QUỐC



Lao xao bồ đề gọi gió
Bốn bề cô tịch khói hương
Mõ sớm lan cùng sóng vỗ
Chuông khuya man mác hoa vườn
 

Lặng lẽ tan hoà bóng nước
Thâm nghiêm toạ giữa Tây Hồ
Hoàng hôn nhuộm vàng Trấn Quốc
Màu thiền thoáng gợi ngàn xưa...

                                                       


                                               

More...

YÊN TỬ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Xin đừng níu chân ta trước lúc bước lên chùa
Ơi dòng Suối Giải Oan hồn bao cung tần mỹ nữ
Hãy để ta men lối Tùng xưa
Ngược thời gian lên đỉnh trời Yên tử
 

Xin cho được thắp nén hương thơm kính dâng Người
Vị vua sáng với muôn dân bao lần làm quân Nguyên bạt vía
Người đã rũ bụi trần đau đáu một niềm cứu dân độ thế
Trúc Lâm thăm thẳm cõi thiền
 

Xin cho được cúi đầu dưới mái Hoa Yên
Nghe gốc đại già trên bảy trăm năm thì thầm tâm sự
Nghe thác Bạc thác Vàng tan hoà trong gió
Nghe tiếng tổ tiên xưa nơi xa thẳm vọng về
 

Xin cho được làm cánh cò bay lượn giữa trời quê
Dỡn sóng Bạch Đằng Giang thả hồn cùng Vạn Kiếp
Trên đỉnh trời cao cung linh đất Việt
Bỗng thấy quê hương xanh thắm tới vô cùng...

More...

NỖI NHỚ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Có nỗi nhớ nào giống hệt như nhau
Khi trái tim ta đêm ngày thao thức
Những lúc ở biển khơi bồn chồn rạo rực
Mới thấy đất liền thêm yêu quý thiết tha 

Mỗi sớm em nhìn về phía biển xa
Hướng mặt trời lên có người thương ở đó
Những lúc chiều buông trên hòn đảo nhỏ
Anh đứng lặng nhìn về phía hoàng hôn 

Trời tím một màu như  tà áo của em
Tha thiết đôi chim gọi nhau tìm tổ ấm
Đêm xuống hững hờ phai dần sắc nắng
Gió xạc xào lay động hàng cây 

Bóng tối bao trùm muôn vật nơi đây
Trong phút chốc biển trời hoà làm một
Con cá nhỏ giật mình thảng thốt
Khẽ chao mình khua nhẹ sóng đại dương 

Nỗi nhớ dâng trào dịu ngọt yêu thương
Như nước triều dâng êm đềm bãi cát
Đảo nhỏ thanh bình say trong tiếng nhạc
Biển thở dạt dào mang nỗi nhớ mênh mông 

Thao thức đêm trường nghe sóng vỗ Bạch Long
Day dứt băn khoăn vì một lần lỡ hẹn
Con tàu nối đất liền và biển
Như kẻ vô tình vẫn chưa chịu nhổ neo...

 

More...