LẼ SỐNG THẬT LÀ ĐƠN GIẢN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

alt

LẼ SỐNG THẬT LÀ ĐƠN GIẢN
(SO SIMPLE THE WAY OF LIVING IS)

Rồi cuối cùng ai cũng phải ra đi
Người thanh thản kẻ đớn đau trôi vào quên lãng
Cuộc sống bon chen đọa đày hay ngọt ngào lãng mạn?
Nghĩ sướng đời vui
Nghĩ khổ thêm sầu... 

I

Sướng là kẻ phiêu du không biết nắng trên đầu
Không sợ gió mưa rập rình vây bủa
Là khi có một mình hoặc với khách tri âm cũng sâu thẳm cô đơn bên hoàng hôn rực lửa
Trút nỗi niềm vào ly rượu nhạt nhòa quê 

Sướng là tuổi thơ xưa vun vút cưỡi trâu về
Bỏ cây gạo bị đẽo núm gai sần sùi và khúc chuối ven sông gối đầu lên bờ cát
Nghếch cái tai nghe tiếng sáo diều vi vu hòa tiếng cô bé hàng xóm hát
Ai dám bảo rằng "nhất quỷ nhì ma..."?

Sướng là lúc chào đời núm nhau được bà nội chôn dưới gốc cây khế cơm mát lịm sau nhà
Chập chững lớn khôn giữa những khúc dân ca và lời ru của bà của mẹ 
Thầy Đồ xưa
Thầy lang xưa 
Tuổi trẻ tài danh hay chữ nhất vùng đang bận việc quân chưa về thăm thằng bé
Đâu biết nó đã lon ton theo anh chị ngóng quà 

Hòa bình
Người sỹ quan trở về thăm quê hương làng xóm mẹ già
Thăm người vợ tảo tần một nắng hai sương nuôi đàn con thơ dại
Thằng bé ngày nào chưa biết mặt cha túm tay mẹ ra chào "anh bộ đội!"
Người cha kéo con vào lòng nước mắt rưng rưng

Sướng là thủa chín mười chạy nhảy tưng tưng
Thèm một củ khoai lang một bát cơm độn quá nửa sắn ngô ủ trong chăn còn nóng
Gió Bậc Mùa Động Kén vàng.Tơ óng 
Bên bếp lửa bập bùng
Bà - cháu - tiếng sa quay... 

II.

Tôi lớn lên hạnh phúc ngập đầy
Thầm kính tổ tiên biết ơn đời lặng lẽ
Anh cả hy sinh anh hai chết trẻ
Cha đau "dao sắc.." ném bỏ dao cầu từ biệt mẹ già theo tiếng gọi non sông
Các anh chị tôi chưa kịp lớn khôn đã lam lũ ngoài đồng
Cấy lúa trồng khoai dãi nắng dầm mưa giúp bà giúp mẹ 
Chỉ mình tôi được cưng chiều vì vẫn là em bé
Vô tư cắp sách đến trương...

Những ngày xa quê hương
Năm tháng ngọt ngào rừng thông tuyết trắng
Nơi có ngọn Carpat xanh và Biển Đen yên lặng
Nâng tuổi hai mươi vỗ cánh vào đời
Tôi có thể nào quên nơi tít tắp chân trời 
Đất nước tôi đạn bom thù cày xới
Những Thần Sấm Con Ma và lũ giặc trời mặt cúi gằm tội lỗi
Chúng mong hủy diệt màu xanh màu xanh cứ đâm chồi 

Trái tim ơi sao quá đỗi bồi hồi
Sáu năm xa quê sáu mùa thay lá
Lưng Bà trĩu thời gian tóc Bà bạc ngày nào giờ lan sang Thầy Mẹ
Con đường làng rộng năm xưa cũng teo tóp tre gầy
Năm tháng đạn bom cứa nát đường cày
Tôi còn kịp nếm trận B52 điên cuồng tuyệt vọng
Hà Nội oai linh báo trước ngày toàn thắng!

III.

Ngày ấy tôi trở về trên cầu Long Biên
Giữa tiếng pháo tiếng cười và cờ hoa chao nghiêng
Ngây ngất với non sông nối liền một dải
Vĩnh viễn lùi xa những cách ngăn Bến Hải

Tôi đi khắp nửa miền đất nước đẹp như mơ
Trải hết Phú Xuân Đồng Nai Cần Thơ
Đà Lạt Vũng Tàu Côn Sơn Phú Quốc
Len lách giữa dòng kênh xanh xanh dừa nước
Càng thấy thêm yêu trái đất bầu trời

Có người con gái dịu dàng đã đến cùng tôi
Chia sẻ buồn vui suốt cuộc đời phiêu lãng
Những đứa con lớn khôn cùng năm tháng
Giang sơn gói trọn căn phòng
Cuộc sống nhọc nhằn
Tiếng cười rất trong
Ánh mắt cũng trong veo như trời như biển
Ai cũng sống tin yêu và trọn đời dâng hiến

IV.

Ngoảnh lại sau lưn tóc sương đời ẩn hiện
Thoắt hơn bốn mươi năm trời tha hương
Bạn bè tôi có người đang nằm ở Trường Sơn đại ngàn mờ sương
Có người đã thành ông thành bà thành ngất ngây quan chức
Tôi có gì đâu ngoài máu nóng trong tim căng tràn sinh lực
Cứ lang thang tìm kiếm suốt cuộc đời

Tôi đi khắp non sông đi khắp đất trời
Biển cả biết tôi yêu không bao giờ nghiệt ngã
Lòng đất biết tôi yêu đã cho tôi tất cả
Bởi tôi đâu chỉ là tôi
Tôi đã hóa muôn người...

V. 

Những thế hệ cháu con cứ nối tiếp trên đời
Có thể chúng chưa trải nhiều nắng mưa giông bão
Tôi sẽ nhắc chúng biết yêu thêm sắc đào Sơn La màu dương xanh Côn Đảo
Dạy chúng có trách nhiệm với cuộc đời với mảnh đất cha ông
Tự hào là dân nước Việt Nam con cháu Tiên Rồng 

Nhìn quốc kỳ tung bay trên Cột cờ Hà Nội
Tháp cổ rêu phong trời xanh vời vợi
Nhớ lời người xưa:"khôn đâu đến trẻ khỏe đâu đến già"
Tôi cầu chúc già vẫn khỏe trẻ đã khôn
Tổ quốc tôi vững mạnh trường tồn
Sánh vai cùng năm Châu bốn Bể
Chỉ cần muốn tất cả đều có thể!

VI.

-Lớn lên con làm gì?
-Con muốn làm người hữu ích

Tôi trả lời Thầy tôi
Con tôi đã trả lời tôi
Tổ tiên xưa cũng đã sống thế rồi
Lẽ sống thật là đơn giản
Song nếu sống hết mình điều vốn tưởng giản đơn kia sẽ vô cùng lãng mạn
Sẽ nâng cánh ta bay kiêu hãnh suốt cuộc đời
Sướng là khi ngoái lại sau lưng ta có thể mỉm cười... 


 
SO SIMPLE THE WAY OF LIVING IS

At the end everybody needs to go
Peacefully for some painfully for the others both will sink into oblivion
Your life may be a torture or sweet and romantic 
it depends on you 
If you think you are happy then you live happily and vice versa

I.

"Happiness" is the man who knocks about the world
Never afraid of the hot sunlight above of wind and rain on the road ahead
Whether you are alone or with your close friends at the burning sunset
sharing homesickness with some glasses of homemade vodka

"Happiness" is a young boy riding on buffalos which run so fast
Leaving all the things behind on the sandy beach 
To listen to the sounds mixed with the singing voice of a little pretty girl
Who can say "First the devil then the pupil"?

"Happiness" is after birth having my grandmom bury the bond that had connected mother to child under the sweet thistle
Growing up with folklore songs and lullabies of my mom and grandmom
My father the former young and talented traditional medicine and Confucian scholar is busy in the battle unable to come home to see his new born baby
He didn t know the son already knew seeking gifts from his mom who is coming from the market 

Peace comes the officer comes back home to see his mother
to see his anxious wife with their small children
The son that has never seen his father accompanies his mom and says "Hi brother officer"
The dad pulls the son towards him eyes dewed with tears

"Happiness" is childhood to run here and there
Wishing to have a sweet potato a bowl of rice mixed more than half with cassava and corn which is still warm beneath the blanket
North-East wind. Winter. Golden silkworm cocoon. Smooth Silk
By the kitchen with flickering flame. Grandmom with grandson. The sounds of spinning... 

II

I grew up full of happiness
With the quiet  feeling of gratitude to my forefathers and life
My eldest brother laid down his life on the battlefield
My other brother passed away so young
Causing great  pain to my beloved father causing him to leave his remaining family to fight for the cause of the motherland
Before growing up my siblings were already at work in the fields
Exposed to sun and rain to help grandmother and mother grow rice sweet potatoes...  
I remained alone as the lone cherished child to go to school with books under the arms without any worries  

Those days living far from the native country
Were such a sweet time with the pine forest and white snows of the Carpathian Mountains and the Black Sea
A time to test my teenage wings and fly into a new life
But how can I forget what happened in the distant skyline
My homeland was marred by the enemy’s bombs and ammunition
Those Thunderchief and Phantom pilots with their sinful downward-looking faces 
Intent on destroying  the green of our homeland but that color still stands 

Oh my heart why are you so disturbed
Six years far from the homeland six fall seasons
My grandmum with her back bent by time and now sharing her gray hair with my parents 
Roads of my village large before now seem to be narrowed by dwindled bamboo hedges
Furrowed fields are pocked by bombs into small parcels 
I still have the chance to witness the frenzied and hopeless attack of B52 bombardiers
The final victory has been foretold by the victorious Air Battle over our grandeur  Hanoi  

III.

The Victory Day
I came back to Ha Noi on Long Bien Bridge
Exited and so happy among the sound of firecrackers the flags and flowers
Being so delighted with the County now reunified
gone is the Ben Hai River Boundary! 

I went along half of my motherland that is as beautiful as a dream
From Hue to Dong Nai Can Tho
Da Lat Vung Tau Con Son Phu Quoc
to crowd into Nipa swamps
so beautiful and lovely is my country and my sky!

There was a pretty girl that came to share with me
all the happiness and sorrows in life s journey
Our children growing up in a small room
A poor life but the laughing sounds are so rich
The eyes are also transparent like the sky and the sea
All loved each other all devoted to our Country

IV.

Looking back grey hairs looming 
Just more than 40 years of the homesick life has gone
Some friends of mine never returned from battle on foggy Truong Son mountains
Some became grandparents others persons of great importance
As for me I have nothing but warm blood in my heart and boundless energy 
that drives me to search endlessly
I have traveled through all corners of the Country
The sea knew that I loved her so was never strict
The earth knew that I loved her so gave to me all
Because I sought more than myself I became all

V. 

The young generation continuing on the earth
They could not understand the wind the rain or the storm
I ll tell them to remember the color of Son La peach blossom and green Con Dao casuarinas 
I ll teach them to have responsibility with their life with the land of their forefathers 
Make them proud to be Vietnamese citizens the children of Angels and Dragons

Look at the national flag flying high at Hanoi Flag Tower
The old and moss-grown Tower on so blue sky  
The ancients said "Wisdom is not for the young strength is not for the old"
I wish the young were wise the old were strong 
My fatherland is always powerful and everlasting
to walk abreast with all nations 
If you desire anything becomes possible 

VI.

-What do you do when growing up?
-I want to do some meaningful work

I have answered my father
My children have answered me
Our forefathers already did it
So simple the way of living is!
However when you live wholeheartedly those considered simple become so romantic
Providing you wings to fly proudly and valiantly through life
"Happiness" means whenever you look back you do so smiling!

 (Edited by William Schmidt)


More...

THÁNG BA

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


T
háng Ba
Anh xa
Em xa
Thương nhau một chiều đơn chiếc

Chẳng lẽ níu nhành lộc biếc
Đề vào lãng đãng câu thơ 
Chẳng lẽ gửi vào giấc mơ
Nụ hôn thiên thần có cánh !

Lãng quên
Một đời kiêu hãnh
Lãng quên
Muôn kiếp phiêu bồng
Thương em đi về hôm sớm
Mưa phùn. Gió bấc. Đêm đông…

“Xa rồi có nhớ em không?”
Lời xa tưởng chừng vô cớ
Lời thương đã thành duyên nợ
Lời yêu thảng thốt một đời…

Tháng Ba
Ríu rít lưng trời
Mùa Xuân không còn đơn chiếc
Em ơi hãy nhìn lộc biếc
Nụ hôn kết nụ hoa rồi
 

VN 783 (02.03.2008)

More...

ĐẠI NGÀN

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

                                                    
Những cây non cứ lần lượt ra đời
Rặng tùng bách già nua dần dần thay sắc lá
Đại ngàn ơi trong thâm trầm vách đá
Tiếng suối khe lấp lánh ngân dài
 

Sợi nắng buồn trong đôi mắt nai
Cánh bướm xinh không còn bên hoa nữa
Hạt sương vô tư chia đều
hai nửa
La khô và cánh hoa hồng…
 

Đại ngàn ơi !
Đại ngàn mênh mông
Những sợi dây leo bám dài dâu bể
Cây trò ngàn năm cây sấu sần cội
rễ
Cùng trăng nhú lá bao lần?
 

Đại ngàn ơi!
Thảng thốt bến sông Ngân
Thấp thoáng trong mơ tóc em buồn ngấn nước
Làn gió thoảng hay thiên thần nhẹ bước
Chợt về đây thăm thẳm hương rừng …

More...

TẠ LỖI VỚI VŨNG TÀU

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Hai mươi lăm năm thương nhớ vô cùng
Sao chẳng nói được cùng nhau đôi lời hẹn ước
Để nắng sầu vương Bãi Sau Bãi Trước
Để gió mang buồn hiu hắt Mũi Nghinh Phong
 

Hai mươi lăm năm vẫn hẹn trong lòng
Sẽ có một ngày đón em về Đất Tổ
Sao vẫn để cô đơn Núi Lớn chờ Núi Nhỏ
Sao vẫn để quạnh hiu Bến Đá đợi Bến Đình
 

Đâu thể gọi là yêu đâu thể gọi là tình
Khi nỡ để biển xanh phải bạc đầu vội vã
Để phải trốn hồng trần lên Niết Bàn Tịnh Xá
Tìm chút thảnh thơi vô thức dưới Phật Đài
 

Tạ lỗi cùng em cho dẫu đã qua rồi
Chiếc bóng cô đơn đôi mắt buồn ngơ ngác
Bãi Dứa Bãi Dâu dã tràng quên xe cát
Nắng xối Bạch Dinh sóng vỗ Rù Rì
 

Dẫu tháng năm mang bao thay đổi diệu kỳ
Vẫn đầy ắp yêu thương lung linh huyền ảo
Vẫn nguyên vẹn một tấm lòng thơm thảo
Đôi mắt vẫn đen tròn mãi thế Vũng Tàu ơi...
 

More...

HÒANG HÔN VÀ SAO TRỜI

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Dưới chân là mây phủ giá băng
Mặt trời lang thang thôi dần le lói
Có thể mãi nơi xa cánh chim bằng đã mỏi
Bóng tối mon men ánh sánh nhạt nhoà
 

Cứ ngỡ vô tình vướng phải sao sa
Hóa ánh đèn vương lập loè đôi cánh
Đêm khép lại hoàng hôn tan muôn mảnh
Ngước mi cong lấp lánh sao trời..  

More...

DÂNG NGƯỜI HÀ NỘI NGÀN NĂM

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Một ngàn năm Thủ đô ơi
Lấy chi làm quà dâng tặng
Một ngàn thu lá vàng rơi
Mặt gương Tây Hồ gợn sóng


Biết bao trái tim sâu nặng
Tháng năm mong trả ơn đời
Biết bao nỗi niềm sâu lắng
Hòa vào trời đất biển khơi


Xin chào Hà Nội của tôi
Hãy xem rồng thiêng phun lửa
Thăng Long *ơi!
Đông Đô* ơi!
Lửa thiêng tuôn trào rực rỡ


Nơi đây đất trời rộng mở
Thẳm sâu hun hút địa tầng
Chúng con kết đài hoa lửa
Dâng Người- Hà Nội Ngàn Năm!


* Thăng Long Đông Đô là tên 2 mỏ dầu mới phát hiện.

More...

TƯỞNG RẰNG THƠ BỎ TA ĐI

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


                                                          Tặng Nguyễn Duy
Tưởng rằng thơ bỏ ta đi
Mà sao vẫn ướt hàng mi thế này?

Tưởng rằng tỉnh tỉnh say say
Thương ai gánh nước tưới cây ngô đồng

Tưởng rằng lạc giữa thinh không
Là xa cách mãi bụi hồng trần ai

Tưởng rằng chặn lối Thiên thai
Túi thơ bầu rượu nhạt phai lời thề

Tưởng do cuộc sống bộn bề
Mà em sẽ bỏ ta về hôm nay… 

Hóa ra trong thế gian này
Có anh là để một ngày có em !
  

More...

CHÙA TRẤN QUỐC

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Lao xao bồ đề gọi gió
Bốn bề cô tịch khói hương
Mõ sớm lan cùng sóng vỗ
Chuông khuya man mác hoa vườn

Lặng lẽ tan hòa bóng nước
Thâm nghiêm tọa giữa Tây Hồ
Hoàng hôn nhuộm vàng Trấn Quốc
Màu thiền thoáng gợi ngàn xưa...

More...

YÊN TỬ

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


MatTroiMocYenTu3.jpg image by nguyenducdung259
X
in đừng níu chân ta trước lúc bước lên chùa
Ơi dòng Suối Giải oan hồn bao cung tần mỹ nữ
Hãy để ta men lối tùng xưa
Ngược thời gian lên đỉnh trời Yên Tử

Xin cho được thắp nén hương thơm kính dâng Người
Vị vua sáng với muôn dân bao lần làm quân Nguyên bạt vía
Người đã rũ bụi trần đau đáu một niềm cứu dân độ thế
Trúc Lâm thăm thẳm cõi Thiền

Xin cho được cúi đầu dưới mái Hoa Yên
Nghe gốc đại già trên bảy trăm năm thì thầm tâm sự
Nghe Thác Bạc Thác Vàng tan hòa vào trong gió
Nghe tiếng tổ tiên xưa nơi sâu thẳm vọng về

Xin cho được làm cánh cò bay lượn giữa trời quê
Dỡn sóng Bạch Đằng Giang thả hồn cùng Vạn Kiếp
Trên đỉnh trời cao lung linh đất Việt
Bỗng thấy quê hương xanh thắm tới vô cùng...

                             (Bài đăng trong Tạp chí VNQĐ tháng 5/2002)

More...

TƯỞNG NHƯ LÀ CHUYỆN VÔ TÌNH

By NGUYỄN QUYẾT THẮNG


Vô tình
lạc mất bóng em
Bông sen thắm
giữa ngàn sen Tây Hồ

Buông chèo
thả một câu thơ
Em ơi
Phút chốc
Giấc mơ
Cuộc đời...

Giọt sương mai
đọng cuối trời
Bỗng nghiêng 
theo gió 
lạc nơi tim mình

Tưởng như là chuyện vô tình
Mà vương vấn mãi dáng hình Thăng Long

27.02.2008
VN218(HCM-HN)

More...